11
“A Quỳnh, có chuyện gì vậy?”
Hắn chen qua đám đông, bước thẳng về phía tôi.
“Con bị mất rồi.”
“Cái gì? Mất con?”
“Đều tại anh, đều tại anh! Anh không biết sau khi triệt sản phải nghỉ ngơi, mới ngất đi như thế…”
“A Quỳnh, đừng buồn. Mất con gái rồi, mình vẫn còn con trai mà. Mình nuôi nó tử tế là được rồi.”
Trương Vệ Quốc vừa dứt lời, cả căn phòng lặng như tờ, ánh mắt mọi người đồng loạt trừng lớn nhìn hắn.
“Sao vậy? Anh nói sai à? Không còn con gái thì vẫn còn con trai mà?”
Hắn chỉ vào chiếc chăn quấn của Tiểu Phong.
“Vệ Quốc, người mất tích là Tiểu Phong đấy! Là Tiểu Phong anh yêu quý nhất ấy!”
Tôi cố nén cười đến mức cơ mặt giật giật.
Cố lên, cố mà nín!
Ngàn vạn lần đừng bật cười thành tiếng!
Ở đây còn có cả cảnh sát hình sự lâu năm!
Tôi dán mắt nhìn chằm chằm vào Trương Vệ Quốc, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt hắn.
Biểu cảm của hắn trong khoảnh khắc ấy thực sự... đặc sắc đến từng chi tiết — từ “Cái gì?” sang “Không thể nào!”, rồi đến “Không thể như thế được!”, cuối cùng là… sụp đổ.
Hắn lật mở tã con gái tôi ra nhìn.
“Không thể nào! Không thể nào! Tiểu Phong! Con trai của bố!”
“Chị Giang, làm ơn mô tả lại ngoại hình người phụ nữ đến gõ cửa nhà chị đêm qua đi. Chúng tôi nghi ngờ đó là người quen của Trương Vệ Quốc.”
Viên cảnh sát hình sự nheo mắt nhìn Trương Vệ Quốc, chằm chằm theo dõi phản ứng của hắn.
Trương Vệ Quốc lập tức quay người bỏ chạy!
Giữa bao nhiêu người như vậy, hắn chạy được chắc?
“Thả tôi ra! Tôi phải đi cứu con trai tôi! Buông tôi ra! Mau buông tôi ra!”
Trương Vệ Quốc vùng vẫy như con heo chờ bị đem làm thịt.
“Vệ Quốc, đừng như thế… Dù sao Tiểu Phong cũng là đứa anh nhặt về mà. Biết đâu người đến lấy con là mẹ ruột nó thật thì sao?”
Tôi hạ giọng ngọt ngào.
“Cũng như đồng chí cảnh sát vừa nói — cô ta rõ ràng là người quen của anh mà.”
Tôi đoán, đứa nhỏ chắc chắn sẽ bị bán đến một nơi xa thật xa.
“Đừng cản tôi! Tôi phải tìm Tiểu Phong! Con trai của tôi ơi!”
Trương Vệ Quốc — thân hình cao lớn vạm vỡ — giờ ngồi bệt dưới đất, gào khóc như đứa trẻ, như thể… mất cha.
“Haiz… nhà tôi Vệ Quốc vốn yếu lòng mà. Dù chỉ là con nhặt được, sống cùng có mấy ngày mà anh đã quyến luyến như con ruột. Tôi sợ anh suy sụp mất thôi…”
Tôi quay sang A Châu thở dài “xót thương”.
“Phải đó… biết đâu thật sự là mẹ ruột nó đến đưa nó về thì sao?”
A Châu phụ họa, giọng cố tình to hơn.
Vu Thanh Liên ấy à, tôi từng cho người đi điều tra rồi.
Cô ta không hẳn là người xấu theo kiểu tàn ác, chỉ là xuất thân bị liệt vào diện “thành phần xấu” hồi đó. Dáng người mảnh mai yếu ớt, rất dễ khiến đàn ông nảy sinh ham muốn bảo vệ.
Nhưng cô ta lại chê mấy tên đầu đường xó chợ.
Cô ta lại nhắm đúng Trương Vệ Quốc — nông dân nghèo, cao to vạm vỡ.
Cơ mà bố mẹ Trương Vệ Quốc thì lại cực kỳ chê bai cô ta, bảo vô tích sự.
Trương Vệ Quốc tuy thích cô ta nhưng chẳng làm được gì. Sau đó có người giới thiệu tôi — thế là hắn bắt đầu “bắt cá hai tay”.
Kế hoạch của hắn cũng chu đáo lắm — để tôi nuôi hắn, còn hắn nuôi “người trong lòng”.
Vu Thanh Liên thì gan to trong chuyện đàn ông đàn bà, nhưng mấy việc xấu bình thường thì lại nhát chết.
Tôi dám chắc cô ta sẽ không dám mở tã ra kiểm tra trai hay gái, nhưng đúng là cũng hơi mạo hiểm.
May mắn, lúc tôi quay về kiểm tra chăn quấn Tiểu Phong, đứa nằm bên trong đúng là con gái tôi, tôi mới yên tâm đem Tiểu Phong nhét vào lò sưởi, rồi thay cho con gái bộ chăn mà A Châu tự tay may.
Nghe A Châu nói thế, mặt Trương Vệ Quốc lập tức trầm xuống, hắn đứng bật dậy, hất đám người ra rồi lao thẳng ra cửa.
Tôi lập tức la to:
“Vệ Quốc! Vệ Quốc! Anh mau quay lại! Cảnh sát sẽ giúp được mà! Anh phải kiên cường lên! Đừng làm chuyện dại dột!”
12
Lão cảnh sát hình sự hơi nghiêng đầu ra hiệu cho một cậu trinh sát trẻ, cậu kia lập tức bám theo Trương Vệ Quốc.
Tôi vẫn tiếp tục màn diễn cảm động:
“Anh ấy vốn là người rất mềm lòng. Vì đứa bé nhặt về kia, lo sau này nếu chúng tôi sinh được con trai thì sẽ không thương Tiểu Phong nữa, thế là tự mình đi triệt sản luôn.”
“Ôi…”
Tôi làm ra vẻ đau lòng, vừa kể vừa thở dài, đầy vẻ nghĩa tình và… tám chuyện.
Ngay cả lão cảnh sát cũng khẽ nhướng mày.
“Vì đứa trẻ nhặt được mà đi triệt sản? Giờ lại để lạc mất nó?”
“Đồng chí Giang Anh Quỳnh, hàng xóm nói khoảng tám giờ tối hôm qua có người đập cửa nhà chị, rồi đến nửa đêm lại có người khác tới gõ. Chị giải thích một chút được không?”
Lão này đúng là già đời, vừa mở miệng đã chạm đúng trọng tâm.
“Đúng vậy. Hơn chục hôm trước, Vệ Quốc nấu cơm cho tôi ăn xong thì nói muốn ra ngoài dạo một lát, lúc về thì ôm theo một đứa bé trai. Anh ấy đặt tên cho nó là Tiểu Phong.”
Tôi thành thật khai báo.
“Thế hai người đặt tên cho con gái chưa?”
Lão cảnh sát đột ngột hỏi thêm một câu.
“Chưa. Anh ấy rất hiếm khi bế con gái, tôi đoán chắc là trọng nam khinh nữ.”
Tôi nói, giọng uất ức — điều này ai nghe cũng thông cảm được.
“Tám giờ tối qua là em gái tôi — A Châu — đến gõ cửa, bảo hôm nay sẽ tới nhà nên dặn tôi dậy sớm. Còn rạng sáng là một người phụ nữ gầy nhom đến báo rằng chồng tôi nhập viện, bảo tôi đến xem.”
“Tôi cũng không nghi ngờ gì, đóng cửa rồi đi luôn. Vệ Quốc hình như bị chấn động não vì ngã. Nhưng tôi vẫn lo ở nhà có hai đứa nhỏ, lại còn việc em gái nữa nên tôi vội về ngay. Đêm qua tôi ở viện, sáng sớm còn tranh thủ mua đồ ăn sáng về.”
Tôi chỉ tráo đổi thứ tự thời điểm A Châu và Vu Thanh Liên đến gõ cửa. Mọi thứ nghe vào đều hợp lý trơn tru.
Lão cảnh sát quay sang hỏi A Châu:
“Tối qua em đến tìm chị em làm gì?”
A Châu cụp mắt xuống: “Có chút chuyện riêng ạ.”
Một trinh sát khác đưa A Châu sang phòng bên để hỏi riêng.
Lão cảnh sát lại hỏi tôi:
“Em gái chị chưa kịp nói gì với chị sao? Có phải cô ấy phát hiện ra chuyện gì?”
Tôi lắc đầu, bế con gái trong vòng tay.
“Cô ấy không nói, nhưng tôi biết. Dạo gần đây cô ấy quen một người, sau này không muốn tiếp tục nữa, thì bị hắn đeo bám mãi không buông.”
“Tôi còn nghe nói, tên kia dẫn cả bà mẹ chanh chua và ông bố vô lại của hắn tới tìm chú thím tôi, ép phải gả A Châu cho hắn.”
Thừa dịp có cảnh sát và hàng xóm đông đủ, tôi bày toàn bộ chuyện ra luôn.
“Ép hôn á? Đừng có mơ! Bây giờ là xã hội mới rồi, hắn dám làm thì tôi dám kiện đến Hội Phụ nữ!”
Tôi hừ lạnh một tiếng, không nói gì thêm nữa.
13
Lão cảnh sát dẫn người rời đi.
Trước khi đi, ông ấy ghé tai tôi nói nhỏ một câu:
“Giữ kỹ con gái mình, tôi lo vụ này còn phức tạp hơn chị tưởng.”
Vừa là cảnh báo, cũng vừa là nhắc nhở.
— Quả nhiên là cảnh sát kỳ cựu.
Tôi khựng lại, vờ như bị sốc, ngồi lặng lẽ suy nghĩ.
Đợi mọi người đi hết, tôi mới thở phào.
“Chị, chắc là mình ổn rồi nhỉ?” A Châu cũng thở ra, mặt đầy vẻ nhẹ nhõm.
“Chắc là ổn rồi. Giờ em tranh thủ ôn thi đại học đi. Một khi em vào được đại học thì chẳng ai làm gì được em nữa.”
Tiếp theo, đối tượng tôi cần xử lý chính là Trương Vệ Quốc.
Cảnh sát chắc chắn sẽ lần ra Vu Thanh Liên. Nhưng cô ta lại là mẹ ruột của Tiểu Phong, muốn truy tố thì vẫn còn nhiều chỗ khó.
Còn Trương Vệ Quốc, tiếc là hắn có bằng chứng ngoại phạm giống tôi — hôm đó ở bệnh viện — nên khả năng bị bắt là rất nhỏ.
Buổi tối, Trương Vệ Quốc về nhà, mặt mũi thất thần.
Ngồi thẫn thờ một chỗ, không nói lời nào.
Có lẽ hắn vẫn đang chìm trong cú sốc mất con trai, quên luôn cả việc… mình đã triệt sản.
Tôi lặng lẽ đổi mấy viên thuốc mang từ viện về.
Dọn cơm xong, hắn như cái xác sống bưng thuốc lên uống.