1.
Mẹ tôi giục chị dâu nhanh chóng dẫn Hạo Thiên đi đá bóng.
Vừa quay lại, bà liền bịt chặt miệng tôi, chờ hai người họ đi khuất mới bất lực bật khóc:
“Con à, mẹ biết… lần này con chịu ấm ức rồi.”
“Nhưng mẹ phải làm sao bây giờ? Con còn lạ gì tính chị dâu con.
Ngày nào cũng trong nhà bóng gió móc mỉa: nào là bà cô nhà người ta tặng cháu trai cả bộ Apple,
nào là bà cô nhà kia dẫn cháu gái đi châu Âu du lịch.
Cả nhà bị làm cho quay như chong chóng. Mẹ mệt mỏi lắm rồi.”
“Mẹ không muốn vì con mà khiến anh con tan ca về nhà còn phải nghe vợ dằn vặt thêm.”
Tôi nhìn mẹ đang ngồi bệt dưới đất, khóc thảm như thể cả thế giới phụ bà.
Chỉ thấy nực cười.
“Cả đời mẹ biết nghĩ cho anh ấy.
Còn con thì sao?”
Mẹ khựng lại giữa tiếng nức nở.
Bà ngẩng đầu, giọng trách móc:
“Con làm sao? Đừng tưởng mẹ không biết – hè này nhà hàng của con tiệc tùng đặt kín từ tháng Bảy đến cuối tháng Tám.
Chỉ trong hai tháng ấy, chẳng lẽ không kiếm nổi bốn – năm chục triệu?
Đó là cháu ruột con, miễn phí một bữa tiệc thì sao chứ?”
Nghe vậy, tôi giận đến mức bật dậy:
“Mẹ cũng biết tiệm con kín lịch từng ngày, vậy mà con phải hủy hẹn nguyên cả ngày hôm đó để tổ chức riêng cho Hạo Thiên.
Giá cả thì sao? Con đã báo đúng giá vốn, không lời một đồng.
Sao mẹ dám mở miệng bảo con miễn phí chỉ bằng một câu nói suông như vậy?”
Mẹ tôi đột ngột đứng bật dậy khỏi đất, vừa vỗ tay vừa rít lên đầy giận dữ:
“Tôi đáng chết! Tôi tham của con tôi! Tôi cướp của con tôi! Tôi đi chết cho rồi!
Người ta như chị Thúy nhà bên, cháu đậu đại học là lập tức móc ví đưa ba mươi triệu!
Còn con?
Cho được mỗi cái điện thoại táo cắn dở rẻ rách thì kể lể gì?!”
“Mấy hôm nay vì chuyện đó, chị dâu con ngày nào cũng làm loạn, sáng cãi chiều gắt.
Vân Vân à, con lớn rồi, cũng nên biết thông cảm cho cha mẹ chứ!
Nếu không phải vì chị dâu con đanh đá không chịu nhường, mẹ đâu nỡ ép con như vậy?”
Nghe bà nói vậy, cứ như thể mình bị ép phải đóng vai “con gái hiểu chuyện”, nên phải nuốt ngược ấm ức vào lòng… để giữ hòa khí cho gia đình.
Nhưng tôi không chỉ là con gái của nhà họ Ngô , tôi còn là vợ của nhà họ Trình, là mẹ của con mình, là người phải gánh cả một gia đình nhỏ.
Tôi hít sâu, giữ bình tĩnh:
“Mẹ, mẹ nói miễn tiền tiệc là để giữ hòa khí cho anh chị à?”
Mẹ tưởng đã thuyết phục được tôi, mặt dãn ra đôi chút:
“Đúng rồi! Mẹ nào muốn chiếm phần con, chẳng qua bị chị dâu con ép quá...”
Tôi cười nhạt, ánh mắt lạnh tanh:
“Vậy mẹ sợ chị dâu nổi đoá làm hỏng quan hệ vợ chồng của anh con,
còn mẹ không sợ Trình Thành – chồng con – giận, ảnh hưởng tới hôn nhân của con sao?”
Mẹ chẳng hề do dự, giọng vẫn dửng dưng:
“Chồng con thương con lắm, ai mà không biết?
Ngày con cưới, không mang sính lễ về, nó có nói gì đâu.
Mỗi mùa gặt con về nhà giúp, nó thấy tội còn xắn tay phụ.
Hôm cháu con mổ ruột thừa, con rút liền mười triệu đưa cho, nó cũng chẳng so đo.
Bây giờ vài chục triệu tiền tiệc thôi, làm sao nó chấp nhặt với con được?”
Từng lời mẹ nói – rành mạch, hợp lý – lại khiến tim tôi như bị ai đó bóp chặt.
Nóng. Tức. Đau.
“Vì ảnh yêu con, nên con phải đương nhiên trở thành kẻ gánh gồng tài chính cho nhà ngoại?
Phải là một con nghiện hy sinh cho anh chị? Cho cháu? Gọi là ‘giữ hòa khí’ nhưng thực chất là bắt con rút máu nuôi cả họ?”
Mẹ tức đến môi run lên, giọng rít qua kẽ răng:
“Con nói cái gì vậy hả? Cái gì mà nghiện gánh anh? Cái gì mà nghiện nuôi cháu?
Người một nhà phải biết đùm bọc nhau! Tới miệng con lại thành ra cái kiểu khó nghe vậy?”
Ồ, giờ bà mới thấy khó nghe.
Tôi giơ tay chỉ về phía camera an ninh:
“Thấy khó nghe thì đừng làm cái gì khó nhìn.
Vừa rồi, tất cả hành động của mẹ – camera quay lại hết.”
“Tóm lại:
Gọi anh chị quay lại trả tiền – hoặc mẹ tự bỏ ra bù.
Nếu không,
con có cả đống cách để chuyện này… không dừng lại ở đây.”
Mẹ trợn mắt, chợt giơ hai tay lên như buông xuôi:
“Giờ mẹ nói lỡ lời hết rồi, kêu chị dâu quay lại mẹ mất mặt lắm!
Thôi, hay con cứ bán mẹ đi, xem có đủ trả tiền tiệc chưa!”
2.
Bà đang cố tình chơi trò vô lý.
Tôi hít sâu, giữ cho giọng không run:
“Nếu mẹ không nói lý được, thì con không nói nữa. Con cũng chẳng còn gì để nói với mẹ.