9.
Vậy nên, đối diện với ánh mắt đầy mong chờ và cầu khẩn của cả nhà ba người họ, tôi sững lại tại chỗ:
“Mẹ, mẹ đang nói gì thế? Con quen Linh Linh nào chứ?”
“Anh cả, anh ngoại tình thật à? Còn làm thực tập sinh có bầu luôn?”
“Bảo sao, mỗi lần con mua chút thịt, rau, trứng, sữa biếu mẹ, mẹ đều phải chia cho anh. Mẹ tiếc với con từng đồng, mà lại nỡ giấu mười triệu chị dâu trả cho con đúng không? Chỗ tiền đó, có phải anh dùng để dàn xếp vụ thực tập sinh kia rồi hả?”
Lời vừa ra khỏi miệng, chị dâu lập tức vớ lấy cái ghế đẩu nện thẳng vào anh cả:
“Tôi giết chết cái giống khốn kiếp nhà anh! Ba năm trước, Hạo Thiên nằm trong ICU, mẹ con tôi suýt không vượt qua được, mà anh vẫn còn tâm trí chơi bời với thực tập sinh?!”
“Ngô Dũng, anh không chịu ly hôn phải không? Được! Tôi rảnh rỗi lắm, đủ thời gian để đấu với anh! Cái loại đàn ông như anh mà còn mơ thăng chức tăng lương? Tăng cho cha anh ấy!”
Ba tôi giận quá, đẩy tôi một cái:
“Mày muốn làm loạn tới mức nào nữa?! Nhất định phải khiến nhà mày tan cửa nát nhà mới chịu phải không?”
Chưa kịp đụng vào tôi, đã bị Thành khóa tay lại, ấn ba vào quầy thu ngân:
“Bác à, nể mặt Vân Vân nên con vẫn cố giữ lễ phép. Nhưng nếu bác còn dám động vào cô ấy, thì đừng trách con không khách khí!”
Mẹ tôi quýnh quáng giậm chân:
“Vân Vân! Mau giải thích đi! Con muốn vu oan cho anh con à?!”
Vu oan?
Hồi tôi học cấp hai, ba mẹ lấy cớ nhà chật, bắt tôi ở nội trú, còn mua xe đạp điện cho anh, để anh đi học về mỗi ngày.
Cuối tuần tôi về nhà, năm trăm nghìn trong ngăn kéo của mẹ mất tiêu.
Ba không thèm hỏi han gì, liền lao vào tát tôi tới tấp:
“Anh mày đi học về hằng ngày, tiền chưa bao giờ mất! Sao cứ đúng lúc mày về thì tiền lại mất? Không mày thì ai?!”
Tôi không biết đã bị ông tát bao nhiêu cái, nhưng tôi thật sự không lấy tiền. Có đánh chết cũng không thể nôn ra năm trăm nghìn được.
Tuần đó, ba mẹ không cho tôi lấy một xu. Tôi sống cả tuần chỉ nhờ vào canh trứng miễn phí ở căng-tin trường.
Mãi sau, có phụ huynh nữ sinh đến nhà làm ầm lên, ném một cái mp4 lên bàn, bảo mẹ tôi lo mà dạy lại con trai, đừng có suốt ngày làm phiền con gái người ta học hành.
Khi ấy anh cả mới thú nhận:
Chính anh đã lấy số tiền đó để mua quà cho bạn gái mình.
Nhưng lúc tôi bị đánh, anh đứng đó nhìn, không những không nói gì, mà còn hùa theo đổ thêm dầu vào lửa.
Người ta nói “ba tuổi xem tính, tám tuổi nhìn người già”, từ nhỏ anh ta đã vừa ngu vừa xấu tính. Đến khi lớn lên, chỉ vì có thêm cái “của quý” mà được phong thành “thánh nhân” chắc?
Tôi kéo tay chị dâu, định đi ra ngoài:
“Đi thôi chị, mình đến tận chỗ sếp anh cả mà hỏi. Cái chuyện thực tập sinh kia là sao, làm rõ trắng đen luôn!”
“Là tụi mình vu oan cho anh ta, hay là anh ta thật sự có tật giật mình — hỏi là biết ngay!”
Mẹ tôi quýnh quá, nước mắt rơi như mưa:
“Con mà dám đi, mẹ sẽ đập đầu chết ngay trong tiệm nhà con! Để xem mày còn buôn bán gì được nữa không!”
“Anh con lăn lộn bao năm mới có cơ hội thăng chức, mày dám phá hỏng, cả đời này mẹ không tha cho mày!”
Nhưng tôi… đã không còn là cái thùng rác chứa đầy cảm xúc tiêu cực của bà như hồi nhỏ nữa.
Tôi cũng không còn là con bé bị bà ràng buộc bằng cái gọi là “tình yêu thương”.
Tôi đã lớn. Tôi đã nhìn thấu sự thiên vị của mẹ và ba, đã thấy rõ sự ích kỷ lạnh lùng của anh cả.
Đã phụ lòng người thật lòng thì còn tư cách gì để đòi hỏi yên bình và hạnh phúc?
10.
Tôi không dừng lại, kéo thẳng chị dâu ra ngoài.
Anh cả mắt đỏ hoe, giữ chặt tay chị dâu:
“Gia Hạ, em nghĩ đến Hạo Thiên đi! Anh mà thân bại danh liệt, có lợi gì cho con chứ?”
Mẹ thấy dọa tôi không ăn thua, liền ôm chặt lấy cánh tay tôi, nhất quyết không buông.
Chị dâu cười nhạt:
“Giờ thì có thể nói cho tôi biết, thực tập sinh là chuyện gì rồi chứ?”
Anh cả nhắm mắt lại:
“Là con nhỏ đó quyến rũ anh! Em biết mà, lúc đó Hạo Thiên bệnh nặng, anh đầu óc rối bời. Nó cứ hỏi han quan tâm, nấu canh đưa bánh đến…
Anh chỉ là phạm phải cái sai mà đàn ông trên đời ai cũng phạm phải thôi! Anh không ngờ nó lại có bầu!”
“Mười triệu đó cũng là anh đưa để dứt khoát với nó, sợ nó làm phiền em. Anh đã cắt đứt với nó từ lâu rồi! Thật đấy!”
Chị dâu mở điện thoại, bật ghi âm. Giọng thú tội của anh cả vang lên giữa đại sảnh:
“Là con nhỏ đó quyến rũ anh…”
Biểu cảm anh cả lập tức đơ ra:
“Sao em lại ghi âm? Em định làm gì?”
Chị dâu cười khẩy:
“Bằng chứng tốt thế này, sao tôi không giữ lại được chứ? Ngô Dũng! Ngày mai ký vào đơn ly hôn đi! Nhà, tài sản, con – tất cả đều là của tôi! Nếu anh không chịu, tôi sẽ tung đoạn ghi âm này cho cả thiên hạ nghe!”
Mắt anh cả lập tức đỏ bừng, không thể tin nổi:
“Em… gài bẫy anh?”
Chị dâu nhếch mép:
“Cả nhà anh gài tôi bao nhiêu lần rồi, tôi đáp lễ một lần thì sao?”
Mẹ hất tôi một cái:
“Còn đứng đó làm gì? Mau giúp anh con giật lại điện thoại!”
À, mẹ mà không nói thì tôi còn chưa kịp phản ứng.
Tôi lập tức chắn trước mặt chị dâu, sợ chị thua thiệt vì thể lực.
Mẹ tức điên, liếc sang thấy ba bị Thành giữ chặt, liền nhíu mày, cầm cây chổi dựng bên cửa xông vào quất thẳng vào chị dâu:
“Giang Hạ! Đàn ông nào mà chẳng mắc lỗi? Em nhắm một mắt, mở một mắt đi! Sau này con trai tôi thăng chức tăng lương, cháu tôi có việc làm ngon lành, chẳng lẽ em không được thơm lây sao?”
“Giờ em làm loạn như vậy, sau này có hối cũng muộn rồi. Xoá đoạn ghi âm đó đi, nghe lời!”
Tôi cạn lời.
“Chính vì có mẹ ở phía trước che chắn, Ngô Dũng mới trở thành cái dạng vô dụng hèn nhát như bây giờ đấy! Còn cái gì mà ‘đàn ông ai cũng mắc lỗi’ nữa! Không biết còn tưởng mẹ là đàn ông đấy!”
Anh cả thừa lúc tôi mất tập trung, luồn qua chỗ mẹ đang cầm chổi đánh chị dâu, định giật lấy điện thoại.
Nhưng đứng không vững, cả người ngã dúi vào mẹ.
Mẹ đập mạnh đầu xuống nền.
Chị dâu chết lặng, đứng đờ ra.
Căn phòng vừa rồi còn hỗn loạn, giờ chỉ còn tiếng ghi âm trong điện thoại vang lên:
“Là con nhỏ đó quyến rũ anh…”
Ba vùng thoát khỏi tay Thành, hét lớn:
“Gọi xe cấp cứu đi!”
Tại bệnh viện.
Anh cả ngã lên mẹ nên không bị sao.
Nhưng mẹ tuổi cao, lại đập đầu, bác sĩ sắc mặt nghiêm trọng:
“Tình hình không khả quan. Gia đình hãy nhanh chóng đóng viện phí, chúng tôi cần tiến hành nhiều xét nghiệm và điều trị.”
Bác sĩ nhắc ba lần, mà anh cả vẫn ngồi đơ như tượng.