3.
Thật nực cười.
Mới hôm qua thôi, hắn còn ngấn lệ, nói nhớ thương tỷ tỷ ta.
Thoắt một cái, đã có thêm người mới nhập cung.
Ngày Giang Mẫn Mẫn đến Phượng Nghi Cung thỉnh an, ta đã ngồi ngay ngắn ở vị trí chính, bày ra dáng vẻ mẫu nghi thiên hạ như mụ mụ từng dạy.
Cố Viễn Chi từng nói, từ trước khi Cảnh nhi chào đời, hắn đã bị bá quan ép buộc phải nghênh nàng vào cung.
Ta nghĩ, nay nàng toại nguyện, hẳn phải vui mừng.
Nhưng không ngờ, đôi mắt nàng đỏ hoe sưng húp, trông chẳng khác ta khi mất tỷ tỷ năm nào.
Nghi thức thỉnh an vừa dứt, nàng quay người bước ra.
Ta không kìm được mà gọi lại, nhớ đến cảnh năm ấy ta vào cung, mẫu thân từng dỗ dành ta như vậy.
Ta khẽ nói:
“Đã vào cung rồi thì nên vui lên một chút. Trong cung, dẫu không có gì khác, điểm tâm vẫn luôn rất ngon.”
Ta đưa tay lấy một miếng bánh hạnh nhân trên bàn, nghĩ ngợi chốc lát, lại thấy mình quá keo kiệt.
Cuối cùng, ta nhịn thèm, đem cả đĩa bánh đưa cho nàng.
Giang Mẫn Mẫn đỏ mắt cúi đầu tạ ơn, rồi kịp bưng khay rời đi trước khi ta để lộ vẻ thèm thuồng.
Từ hôm ấy, sinh hoạt hằng ngày của ta lại thêm một điều mới:
Mỗi ngày, Giang Mẫn Mẫn đều đến Phượng Nghi Cung thỉnh an.
Nàng ấy lúc nào cũng u buồn, hiếm hoi lắm mới nở được một nụ cười, mà cũng chỉ khi đùa giỡn với Cảnh nhi.
Lâu dần, ta tưởng chừng đó vốn là bản tính, trời sinh chẳng biết cười.
Sau đó, trong cung lại tiến thêm hai người.
Một là tiểu thư Bùi Tương, con gái Lại bộ Thượng thư, được phong làm Dung Quý nhân.
Một là tiểu thư Ngụy Y Doanh, con gái của lão thần từng giữ chức Tể tướng qua hai triều, vừa nhập cung liền được ban phong vị Quý phi.
Hậu cung bỗng trở nên náo nhiệt.
Chẳng đầy ba tháng, liền truyền ra tin Bùi Tương đã mang thai long tự.
Cố Viễn Chi vui mừng khôn xiết, lập tức tấn phong nàng từ Quý nhân lên Dung phi, lại cho dọn đến ở tại Triều Dương cung.
Lúc bấy giờ, Cảnh nhi cũng vừa tròn một tuổi.
Thái tử chính thống của tân triều đầy tuổi, triều đình mở đại lễ long trọng.
Người trong Phượng Nghi cung càng lúc càng đông đúc.
Cố Viễn Chi thấy ta thường ngày thân cận với Giang Mẫn Mẫn, bèn để nàng hỗ trợ ta lo liệu yến tiệc.
Cảnh nhi mũm mĩm, bàn tay nhỏ bé nắm lấy ngón tay ta, chập chững tập đi.
Ai nấy trông thấy đều tán thưởng thông minh đáng yêu.
Bề ngoài, một mảnh hòa thuận vui vầy.
Đến cuối yến tiệc, món dâu tằm chua ngọt được dâng lên giải ngấy.
Ta khẽ bóc một múi, định đưa cho Cảnh nhi nếm thử.
Bỗng phía dưới vang lên tiếng kinh hô của cung nữ:
“Nương nương! Người… người làm sao vậy?”
Bùi Tương ngã gục trên bàn, đau đớn ôm bụng, làm đổ cả một bàn ngọc chén.
Cố Viễn Chi sải bước lao đến, quát lớn:
“Truyền Thái y!”
Dưới vạt váy Dung phi, máu tươi loang đỏ cả nền đất.
Cố Viễn Chi nắm chặt bàn tay của Bùi Tương.
Ánh mắt hắn xuyên qua đám đông, rơi thẳng xuống chỗ ta cùng Cảnh nhi.
Trong khoảnh khắc, ta không phân rõ được, đó là ánh nhìn lo lắng hay trách cứ.
Khóe môi Bùi Tương vẫn còn vương lại vết dâu tằm chưa kịp lau sạch.
Ta hoảng hốt, vội vàng ném ngay trái dâu trong tay đi.
Cảnh nhi bị biến cố dọa sợ, òa lên khóc nức nở.
Quế mụ mụ định bế thằng bé lui ra ngoài,
nhưng lòng ta bất an, nói thế nào cũng không chịu, một mực ôm con chặt trong vòng tay mình.
4.
Yến tiệc lần ấy vốn do ta cùng Giang Mẫn Mẫn chủ trì.
Ta liếc nhìn nàng, chỉ thấy nàng ngồi đoan chính nơi chỗ ngồi, ngoài ánh mắt lo lắng hướng về phía Bùi Tương, lại chẳng hề tỏ ra hoảng hốt, như thể mọi việc đều chẳng can hệ đến mình.
Bùi Tương giữ được tính mạng, song thai nhi trong bụng rốt cuộc không thể bảo toàn.
Cố Viễn Chi nói kẻ hạ độc đã là một cung nữ, nay đã tự vẫn, không thể truy cứu xem chịu sự sai khiến của ai.
Nhưng sự việc xảy ra tại Phượng Nghi cung, ta không thể trốn tránh trách nhiệm.
Giang Mẫn Mẫn đã cùng ta lo liệu tiệc, cũng không thoát khỏi liên lụy.
Thế là nàng bị giáng từ Hiền phi xuống Hiền tần, đồng thời cấm túc.
Còn ta, bị tước bỏ quyền quản lý lục cung, giao lại cho Thục Quý phi Ngụy Y Doanh.
Trong vụ mưu hại long tự lần này, bốn vị nương nương trong hậu cung, chỉ duy có Ngụy Y Doanh là kẻ thắng lợi.
Cố Viễn Chi chống tay lên trán, tâm tình phiền muộn cực độ.
Hắn nói, đây đã là kết quả sau khi hắn gắng gượng đối kháng cùng trăm quan, cố sức bảo toàn ta.
Nếu không, ngôi vị Hoàng hậu của ta e cũng khó giữ, Cảnh nhi lại càng chẳng thể được nuôi dưỡng bên cạnh ta.
Trong lòng ta vẫn còn sợ hãi.
Chợt bừng tỉnh, mới hiểu ra rằng trong hoàng thất, hoàng mạch chính là mối uy hiếp lớn lao nhất đối với kẻ khác.
Đêm ấy, sau khi dỗ cho Cảnh nhi yên giấc, ta để nhũ mẫu bầu bạn bên con.
Còn bản thân thì triệu tập toàn bộ người hầu trong Phượng Nghi cung.
Trăng sáng lạnh lẽo soi xuống.
Thanh bảo kiếm năm xưa tỷ tỷ từng theo Cố Viễn Chi chinh chiến sa trường, giờ trong tay ta rút khỏi vỏ.
Lưỡi kiếm phản chiếu ánh nguyệt, hàn quang lấp loáng, khiến ai nấy đều lạnh buốt sống lưng.
Cả viện đầy rẫy cung nữ thái giám quỳ rạp xuống.
Nhũ mẫu là người từng được Cố Viễn Chi đích thân tra xét thân phận.
Quế mụ mụ vốn là tâm phúc năm xưa của tỷ tỷ.
Ngoài hai kẻ ấy ra, ta chẳng tin tưởng bất cứ ai.
Ta lạnh lùng cất lời:
“Nói đi, các ngươi rốt cuộc đều là người của vị nương nương nào.”
Bọn họ rì rầm nhỏ to, nhưng chẳng ai dám đáp lại.
Một lát sau, có một tiểu thái giám ngẩng đầu.
Hắn tuy quỳ gối, nhưng gương mặt lại vương đầy nụ cười giễu cợt:
“Phượng Nghi cung này, tự nhiên đều là người của Hoàng hậu nương nương. Nương nương hỏi như vậy, chỉ khiến nô tài bọn ta thấy lạnh lòng.”