14.
Ta vẫn luôn nghĩ mình là đứa trẻ bị cha mẹ ruồng bỏ, vì từ lúc có ký ức, họ chưa bao giờ xuất hiện.
Nhưng có lẽ không phải như thế.
Ta vừa trải qua một giấc mơ rất dài, trong mơ, ta thấy mình ngày còn bé.
Ở một trấn nhỏ bên bờ sông Giang Nam, ta cưỡi cổ cha đi chợ, mẹ khẽ nắm tay, tay kia cầm bánh kẹo và hồ lô đường.
Bà lau mồ hôi cho cha, cười hiền nhắc ông đi chậm chậm:
“Nhiễm Nhiễm gật gù trên cổ chàng rồi, cẩn thận rơi mất.”
Người cha cao to đẹp trai nắm chặt chân ta, thấy ta không trả lời, hừ hai tiếng:
“Còn nói về nhà tìm Tiểu Vọng ca ca chơi, thế mà ngủ say hơn heo con.”
Mẹ cười đánh nhẹ ông: “Ai lại bảo con mình là heo chứ?”
“Thì sao, con gái của Tô Minh Triết ta, dù có là heo con thì cũng là cô heo đáng yêu, xinh đẹp nhất!”
Cảnh chợt chuyển, ta lớn hơn chút, đang ngồi trong sân ngắm người ta viết chữ.
Cậu bé kia chỉ lớn hơn ta vài tuổi, nhưng đã viết chữ thảo cực đẹp.
Hắn nghiêm túc viết hai chữ trên giấy:
“Tô Nhiễm.”
“Tạ Vọng.”
Hắn chỉ vào hàng chữ, giọng còn ngây thơ:
“Chữ này của muội, chữ kia của ta. Đợi muội viết tốt tên mình, ta sẽ dạy muội tên của ta.”
Ta hí hửng nâng bút lông: “Được!”
Cảnh lại chuyển, cha ta khoác giáp, bị trọng thương, giam trong đại lao.
“Hoàng thượng sớm có thành kiến, cộng thêm Trần đại nhân trước điện vu khống, nói ta công cao lấn chủ, có ý tạo phản.”
Ông rưng rưng nắm tay mẹ:
“Hãy dẫn Nhiễm Nhiễm chạy thật xa. Hôm nay họ chụp mũ cho ta, e ngày mai sẽ… tịch biên tài sản.”
Nói không sai, chỉ là hoàng thượng ra tay còn nhanh hơn.
Chiều hôm ấy, chúng ta chưa kịp thu dọn hành lý, quan binh đã xông vào.