Chỉ mới liếc qua, sắc mặt cảnh sát đã lập tức tối sầm, hiện rõ sự ghê tởm.
Anh ta xoay màn hình lại cho bố mẹ tôi và Giang Đào xem, giọng lạnh như đá:
“Đây là ‘hiểu lầm’ mà các người nói sao?
Chỉ mười phút trước, cô ta còn hỏi trong nhóm rằng nếu lỡ đánh gãy xương đứa bé, có được thêm hai ngàn tiền thưởng không.”
Tôi ghé lại nhìn.
Khoảnh khắc đó, máu trong người tôi như đông cứng.
11
Tấm ảnh mới nhất trong nhóm — chính là đầu gối Miên Miên bị trầy hôm qua.
Dòng chữ ngay bên dưới:
【Con bé này da mỏng dễ vỡ, xô nhẹ là rách. Lần sau thử tàn thuốc xem sao.】
Ngay sau đó là hàng loạt bao lì xì và icon cổ vũ.
Một cơn buồn nôn mạnh trào lên, tôi suýt nôn ngay tại chỗ.
Ngay cả Giang Đào — vốn nghe lời vợ — cũng chết lặng.
Nhưng…
Mẹ tôi nhìn màn hình rất lâu, rồi đột nhiên quay phắt lại, vung tay tát tôi một cái vang trời.
“BỐP!”
Cái tát nặng đến mức mặt tôi nóng rát, tai ù đi.
Tôi ôm má, sững sờ nhìn bà.
Mẹ tôi chỉ thẳng vào mặt tôi, gào điên loạn:
“Mày báo cảnh sát làm gì? HẢ?
Sở Ân là chị dâu mày! Là mẹ của cháu mày!”
“Chỉ là kiếm chút tiền trên mạng thôi!
Miên Miên vẫn đứng đây lành lặn mà!
Mày nhất định phải phá nát cái nhà này mới hài lòng hả?”
Bố tôi cũng đấm ngực giậm chân:
“Xui xẻo! Vì một con bé con mà muốn tống chị dâu vào tù!
Giang Vãn Tình, mày mất nhân tính rồi à?
Nó kiếm được NĂM NGHÌN tệ đấy! Mày tưởng kiếm tiền dễ à?”
Chính khoảnh khắc ấy, tôi hoàn toàn hiểu rõ — trong mắt họ, chưa từng có tôi, cũng chưa từng có Miên Miên.
Tình thân của họ luôn là… tính bằng lợi ích.
Tôi lau vệt máu nơi khóe môi, bình tĩnh nói:
“Cảnh sát, mời dẫn đi.”
“Tôi không hòa giải. Tôi kiện đến cùng.”
12
Sở Ân bị đưa đi.
Giang Đào như thể cột sống bị rút mất, ngồi bệt xuống đất, mặt trắng bệch.
Tôi đưa Miên Miên đi bệnh viện giám định thương tích, chồng tôi luôn bên cạnh.
Bác sĩ cho biết kết quả đánh giá tâm lý cho thấy Miên Miên đang ở trạng thái căng thẳng cao độ. Chỉ cần nghe đến hai từ “anh trai” và “chơi” là con bé đã vô cùng sợ hãi.
Chồng tôi nắm chặt tay tôi, mắt đỏ hoe:
“Vãn Tình, xin lỗi em… là anh đã không bảo vệ được hai mẹ con.”
Tôi lắc đầu:
“Không phải lỗi của anh, là do em ngu dốt… tự tay dẫn sói vào nhà.”
Tối đó, tôi đến đồn công an làm biên bản.
Cảnh sát phụ trách là một nữ điều tra viên, chị nói với tôi rằng, tình hình còn nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
Cái nhóm mà Sở Ân tham gia là một nhánh của dark web ở nước ngoài, chuyên phục vụ những kẻ có sở thích bệnh hoạn như ấu dâm và bạo hành trẻ em.
Sở Ân không chỉ đăng ảnh mà còn thực hiện các “yêu cầu tùy chỉnh” của các thành viên trong nhóm — chỉ đạo Hạo Hạo làm tổn thương Miên Miên theo cách cụ thể, như giật tóc, bấm móng tay vào người, hay xô ngã từ bậc thang.
Cô ta gọi đó là “tương tác giữa anh em”, vừa thỏa mãn được tâm lý lệch lạc của bọn biến thái, vừa né tránh trách nhiệm pháp lý khi không tự tay ra tay. Cô ta thậm chí còn lợi dụng mác “nuôi dạy con” để thu hút thêm lượt xem trên mạng xã hội.
Nữ cảnh sát lật hồ sơ lại, khẽ thở dài:
“Cô ta khai rằng ban đầu chỉ là vô tình quay được cảnh Hạo Hạo đánh Miên Miên, đăng lên mạng than thở. Không ngờ lại có người nhắn riêng, đề nghị trả tiền để xem thêm.”
“Cô ta ngửi thấy mùi tiền, nên bắt đầu ‘dẫn dắt’ hành vi.”
Chị ta ngừng lại một lúc, giọng chùng xuống:
“Cô ta còn khai… ba mẹ cô biết chuyện.”
Tôi ngẩng phắt đầu:
“Chị nói gì cơ?”
Nữ cảnh sát đáp:
“Có một lần cô ta quay video ngay tại nhà thì bị mẹ cô bắt gặp. Mẹ cô hỏi đang làm gì, cô ta trả lời đang quay video cho dân mạng xem, kiếm vài trăm tệ một lần. Mẹ cô nghe vậy rất vui, còn nói…”
Chị ấy ngừng một chút, như ngại nói ra.
“... còn nói con gái cô chịu khổ một chút cũng không sao. Dù sao nó cũng là đồ con gái, sau này gả đi cũng là đứa con nhà người ta. Nếu có thể giúp kiếm tiền mua sữa cho Hạo Hạo thì đó là phúc của nó.”
Tôi cảm thấy có một bàn tay vô hình bóp chặt tim mình — đau đến nghẹt thở.
Ra khỏi đồn công an, trời đã về khuya.
Điện thoại tôi có hàng chục cuộc gọi nhỡ — đều là của bố, mẹ và Giang Đào.
WeChat cũng bị họ dội bom tin nhắn.
Tôi chẳng đọc gì cả, trực tiếp chặn hết tất cả liên lạc của họ.
13
Sáng hôm sau, vừa đến dưới công ty, tôi đã thấy một đám người tụ tập đông đúc trước cửa, xì xào bàn tán.
Chính giữa là một tấm băng rôn trắng, chữ đen to nổi bật:
【Giám đốc vô lương tâm Giang Vãn Tình hãm hại chị dâu, ép chết mẹ ruột, trời đất khó dung!】
Giang Đào mặc đồ tang, quỳ ngay dưới đất, bên cạnh là một hũ tro cốt, tay cầm ảnh phóng to của tôi, vừa khóc lóc vừa kể lể với đám đông và vài “hot streamer” đang livestream.
“Xin mọi người phán xét giúp tôi! Tôi là anh trai ruột của Giang Vãn Tình!”
“Chỉ vì muốn độc chiếm tài sản, nó bày mưu hãm hại vợ tôi vào tù! Giờ còn muốn đuổi bố mẹ tôi ra khỏi nhà!”