7.
Đêm hôm đó, tôi cố tình không bật chế độ im lặng trên điện thoại.
Tôi không nhận được cuộc gọi cấp cứu từ bệnh viện như đã dự đoán… mà thay vào đó lại là cuộc cầu cứu của em gái họ.
“Chị ơi! Chị ơi, tụi em bị bắt cóc rồi!”
“Tại sao? Chuyện gì xảy ra?”
“Bọn em đánh bạc thua sạch. Có người tới gạ vay tiền, bọn em vay 200 ngàn thôi mà giờ họ đòi 1 triệu 2! Họ nói hôm nay không trả thì ngày mai lên thành 2 triệu !”
“Thế bọn em làm gì?”
“Không còn cách nào khác… lại vay thêm để gỡ, nhưng càng đánh càng thua, nợ chồng nợ…”
“Giờ đang nợ bao nhiêu?”
“…Hơn 5 triệu rồi…”
Tôi thở dài, giọng dịu xuống:“Chị còn khoản vay chưa dùng đến hơn 700 ngàn . Chị sẽ chuyển hết cho em.Em trả trước một phần, nói với họ để tụi em về nhà rồi tính tiếp. Phần còn lại mình từ từ xoay xở.”
Cả nhà họ trở về, ai nấy mặt mũi sưng vù, bầm tím — xem ra đã “được tiếp đón tử tế”.
Tôi an ủi họ:“Chỉ cần nhà anh Trịnh Quang Huy chịu nhận em làm con dâu thì 5 triệu có là gì đâu, chẳng qua cũng chỉ là tiền tiêu vặt một tháng của ảnh thôi mà.”
Em gái họ mếu máo:“Giờ… là hơn 10 triệu rồi chị ơi…”
Ngay cả tôi cũng không nhịn được mà phải thốt lên:“Lũ khốn nạn!”
“…Mà thôi, 10 triệu thì tính ra cũng chỉ là tiền tiêu vặt hai tháng thôi mà, vẫn không sao đâu.”
Bác gái lập tức hỏi dồn:“Khi nào gặp ba mẹ thằng Quang Huy? Gặp ở đâu?”
Tôi đáp tỉnh bơ:“Tối nay. Tại nhà hàng khách sạn luôn.”
Trong đôi mắt bác gái bỗng sáng rực lên một tia hi vọng — ánh nhìn của kẻ sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng.
Tối hôm đó, một chiếc Rolls-Royce limousine dừng ngay trước cửa khách sạn.
Từ trong xe bước ra là một người phụ nữ nhỏ nhắn ăn mặc vô cùng sang trọng.
Dù tuổi thật đã gần 50, nhưng nhìn bề ngoài bà ta trông chẳng quá đầu 40.
Tôi nghiêng đầu nói với bác gái:“Đó là mẹ của anh Trịnh – cũng chính là bà thông gia tương lai của bác.”
Bác gái háo hức chạy ngay về phía trước — nhưng chưa kịp đến gần, nét mặt vui mừng đã lập tức chuyển sang hoảng hốt:
“Sao lại là… bà?!”
Tôi giả vờ ngạc nhiên:“Ơ? Bác gái, bác quen với… bà Trịnh à?”
Bác gái liếc tôi đầy dò xét:“Cháu không nhận ra bà ta sao?”
Tôi cười nhạt:“Sao lại không chứ, bác ấy là mẹ kế của anh Trịnh, tụi cháu từng gặp nhau rồi mà.Chỉ là không ngờ… bác cũng quen với bà ấy.”
Tôi bước lên, cười khẽ một tiếng rồi mời mọi người:“Thôi, mình vào phòng riêng nói chuyện nhé, đứng ở ngoài thế này bất tiện lắm.”
Chú tôi kéo tay tôi ra một góc, thì thầm:“Hà Niệm… con không nhận ra bà ta à? Bà ta thật sự là mẹ của thằng Trịnh sao?”
Tôi giả bộ ngơ ngác:“Sao chú lại hỏi vậy? Bác ấy có gì… lạ sao?”
Chú lảng ánh mắt đi:“À… không… không có gì.”
Tôi cười, dịu dàng nói:“Vậy thì mình vào thôi, đừng để mẹ anh Trịnh phải chờ.”
Khi tôi bước vào phòng, em gái họ đã nhanh chóng hóa thân thành nàng dâu hiếu thảo, ân cần rót trà, đưa nước, cung kính phục vụ như đã làm dâu nhà người ta từ mười kiếp trước.
Người phụ nữ ấy tên là Từ Lệ Trân.
Bà ta nhấp một ngụm trà, ánh mắt sâu xa nhìn về phía bác gái, nhẹ nhàng nói:
“Lâu rồi không gặp.”
Bác gái nhìn bà ta, ánh mắt sắc như lưỡi dao ngâm độc — nhưng cuối cùng, dù ánh nhìn có sắc đến đâu… bà ta vẫn không dám cắt đứt sợi dây cứu mạng cuối cùng của mình.
Từ Lệ Trân khẽ mỉm cười:“Nghe nói Tiểu Tiểu đang mang thai? Chúc mừng nhé.”
Bác gái bật cười khinh khỉnh từ trong mũi:“Dĩ nhiên là bà phải mừng rồi! Con dâu xinh đẹp như thế, lại còn mang trong bụng đứa cháu đích tôn của nhà bà—quá hời còn gì!”
Từ Lệ Trân chỉ cười nhẹ, rồi nghiêng người tựa lưng vào ghế, lập tức tỏa ra khí chất của một nữ vương ngồi trên bàn đàm phán:“Vậy nói đi, yêu cầu của bên chị là gì?”
Bác gái cố bắt chước tư thế của bà, khoanh tay tựa lưng vào ghế… nhưng lưng ghế trượt nhẹ, khiến suýt chút nữa thì ngã chổng vó trước mặt mọi người.
Bà vội vàng lấy lại khí thế, hắng giọng rồi thao thao:“Tiền sính lễ 20 triệu .Một căn hộ tân hôn 400 mét vuông.Ở quê mua thêm nhà 200 mét vuông để tiện về thăm.Mỗi người trong họ hàng bên tôi—bao lì xì 100 ngàn .Sinh được đứa con—thưởng nóng 10 triệu .”
Từ Lệ Trân phì cười:“Tôi không ngờ gia đình chị lại… chu đáo đến vậy.Ngay cả họ hàng xa cũng được ‘gói quà Tết’ riêng.”
Cười xong, bà thu lại nét mặt, rồi từ tốn nói tiếp:
“Thật ra, mấy điều kiện đó, với nhà họ Trịnh chúng tôi… cũng không phải là vấn đề lớn.”
“Chỉ là, năm nào cũng có hàng tá cô gái đến tìm tôi, nói là đang mang thai.Không của con tôi thì là… của chồng tôi.Tôi xử lý mấy vụ kiểu này suốt ngày, đầu tôi muốn nổ tung rồi đây.”
Nghe tới đó, sắc mặt bác gái và chú tôi lập tức sầm lại, đen như đáy nồi.
Từ Lệ Trân vẫn cười nhàn nhạt:“Thông thường, những trường hợp như vậy chúng tôi sẽ đợi sinh con xong rồi xét nghiệm ADN.Nhưng vì chúng ta… quen biết cũ, nên lần này cho chị em mình chen hàng một chút cũng được.”
Em gái họ run giọng hỏi:“Chen hàng? Là… chen gì ạ?”
Từ Lệ Trân điềm nhiên đáp:“Rất đơn giản, chỉ là làm một cuộc chọc ối, kiểm tra ADN.Chỉ cần xác nhận đứa bé trong bụng con là con cháu nhà họ Trịnh, dì đảm bảo con sẽ được bước vào cửa nhà này.”
Em gái họ nhìn bác gái, lại liếc sang tôi, rồi hoảng hốt:“Con… con không làm đâu! Anh Quang Huy đâu rồi ạ? Con muốn gặp anh ấy!”
Từ Lệ Trân gật nhẹ, vẻ thông cảm:“Dĩ nhiên, chọc ối là có rủi ro, nếu con sợ thì dì cũng hiểu.Vậy thôi cứ đợi sinh xong rồi làm xét nghiệm cũng được.Thôi nhé, hôm khác mình nói tiếp.”
Bà nói xong thì đứng dậy định rời khỏi phòng.
Dĩ nhiên, bác gái và em gái họ không cam lòng để bà ta đi dễ dàng như thế.
Từ Lệ Trân mỉm cười, ánh mắt lạnh nhạt:“Không thương lượng được mà cũng không cho người ta đi. Muốn giữ người trái phép à?”
Lúc này, em gái họ hoảng hốt quay sang cầu cứu tôi:“Chị ơi! Dì phải tin con! Đứa bé trong bụng con thật sự là con của anh Quang Huy!Lần đầu tiên của con… là dành cho ảnh mà!Bắt con làm xét nghiệm ADN… chẳng khác nào xúc phạm con cả!Nếu là chị… chị có chịu nổi không?!”
Tôi nghĩ bụng:Tôi chịu được chứ, tôi đang ngồi xem kịch mà, có gì mà không chịu nổi?
Tôi nhẹ nhàng vỗ tay em gái họ, giọng an ủi dịu dàng:“Chị biết… em ấm ức lắm.”
Em gái họ vội vã gật đầu, nước mắt như chuỗi ngọc đứt đoạn, rơi lã chã xuống nền nhà.
Tôi giả vờ cảm động, đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay em gái họ, rồi quay sang Từ Lệ Trân:“Mẹ à, mẹ xem này… con bé khóc đến đáng thương, chắc là mẹ nghiêm khắc quá rồi nên làm em sợ đấy.”
Em gái họ sững người:“Mẹ?!!”
Bác gái gào lên như hóa điên:“Tôi biết mà! Hai con hồ ly tinh các người hợp sức lại lừa tụi này! Tôi phải giết chết hết chúng mày!”
Tôi bình thản lên tiếng:“Bác gái, bác đừng kích động. Mặc dù bà Từ Lệ Trân đúng là mẹ ruột của cháu, nhưng đồng thời bà ấy cũng chính là vợ hiện tại của ba Trịnh Quang Huy – chính hiệu phu nhân nhà họ Trịnh, không sai vào đâu được.”
Đúng lúc đó, chú tôi nhận được cuộc gọi, vội chạy ra ngoài nghe, nhưng giọng lại to đến mức cả phòng vẫn nghe rõ:
“Bọn tôi đang tìm cách xoay xở… sẽ trả sớm thôi! Anh đừng nóng! Thật mà! Tụi tôi không bỏ trốn! Tôi biết mấy người cho người theo dõi rồi! Không chạy đâu cả! Thật đấy!”
Bác gái và em gái họ liếc nhau, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Cuối cùng, bác gái gằn giọng:“Được… chọc ối thì chọc, nhưng nếu… nếu chẳng may sảy thai thì sao?!”
Từ Lệ Trân đáp nhẹ nhàng:“Nếu mất thai mà kết quả xét nghiệm xác nhận đúng là con cháu nhà họ Trịnh, thì mọi điều kiện vừa nãy chị đưa ra – chúng tôi sẽ giữ nguyên.”
Em gái họ gào lên:“Mẹ! Không được! Con không chấp nhận! Con không làm!”
Tôi lạnh lùng liếc qua:“Em từ đầu cứ lắc đầu từ chối, chẳng lẽ… trong bụng em thật sự không phải là con của Trịnh Quang Huy?”
Gương mặt em gái họ dần biến dạng, ánh mắt rối loạn:“Là con của ảnh! Là của ảnh mà! Em có chứng cứ! Em có!”
Cô ta run rẩy lấy điện thoại ra, mở album ảnh và chọn một đoạn video…
Chỉ vài giây sau, tiếng rên rỉ "ư ư a a" bắt đầu vang vọng khắp căn phòng.
“Nhìn đi!” – em gái họ hét lên, rồi dùng tay phóng to một đoạn trên màn hình –“Anh ấy không dùng biện pháp bảo vệ!”