9.
Ân Tòng Kiệm rơi xuống nước, hôn mê bất tỉnh.
Hôn sự, rốt cuộc vẫn chưa thể lui.
Ta vẫn là vị hôn thê của chàng.
Chọn đúng một ngày mưa bụi giăng đầy trời, ta mang theo Tố Thương và Yến Thời, đến phủ họ Ân.
Người nhà Ân gia đối đãi với ta như thường, không chút ngăn cách hay lạnh nhạt.
Chàng mất mẹ từ sớm, phụ thân lại không thương.Cái danh Ngọc lang nức tiếng khắp Vọng Kinh của Ân gia… suy cho cùng cũng chỉ là một tấm bảng hiệu đẹp đẽ treo trên xà nhà để trang trí mà thôi.
Gia nhân đưa ta vào phòng chàng, sau đó lặng lẽ lui xuống.
Ân Tòng Kiệm lặng yên nằm trên giường, vẫn đang hôn mê.
Gương mặt chàng thanh thản, hơi thở đều đặn. Mái tóc đen buông thả tự nhiên, từ xa nhìn lại, mang theo một loại khí chất thần thánh, không thể chạm tới.
Chàng trông như đang yên giấc.
Chỉ cần tỉnh lại… là sẽ không còn là Ân Tòng Kiệm của ta nữa, phải không?
Ta chớp mắt, nhẹ nhàng đưa tay chạm lên mặt chàng.
Xương mày rõ nét, sống mũi cao thẳng – đúng là một dung nhan khuynh thế.
Ánh mắt ta chậm rãi lướt qua từng đường nét dịu dàng tuấn mỹ trên gương mặt ấy.Ngón tay khẽ chạm đến môi chàng. Chỉ hơi dùng sức một chút, đệm ngón tay đã chìm vào làn môi mềm mại kia.
“Nhị ca…”
Ta thở nhẹ một hơi, trong mắt lấp lánh ánh thương xót:
“…Chàng đừng tỉnh lại nữa, cứ thế mà ngủ mãi đi.”
Hoặc là… cứ thế mà chết đi.
Cũng coi như một cái kết đẹp.
Như thế, chàng sẽ vĩnh viễn không đổi thay, vĩnh viễn là Nhị ca của riêng Bảo Nhị.
Như thế, Bảo Nhị cũng sẽ mãi mãi thích chàng.
Chỉ tiếc là… tất thảy đều không thể.
Nghĩ tới đây, ta rút tay về, sắc mặt không chút biểu tình, xoay người rời khỏi phủ Ân gia.
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng chút một.
Từ sau khi Ân Tòng Kiệm rơi vào hôn mê, ta không còn mơ thấy những cơn mộng kỳ quái ấy nữa.
Tống Oanh Linh vẫn đều đặn đến phủ mỗi ngày để châm cứu cho ta.
Nhờ có nàng, ta hiện đã không còn cần phải uống thứ thuốc đắng nghét kia liên tục như trước.
Chỉ là, mỗi khi bắt mạch cho ta, nàng đều quay sang nói với A tỷ:
“Tiểu thư lòng mang u uất, nếu không giải, bệnh này e rằng chẳng bao giờ khỏi hẳn được.”
A tỷ nghe vậy thì càng thêm lo lắng.Cùng Tố Thương, Yến Thời nghĩ hết mọi cách để dỗ ta vui, song hiệu quả lại chẳng mấy khả quan.
Cho đến khi ta nghe tin Nhị huynh từ chốn ngoài kinh sắp hồi triều trình sổ nhiệm kỳ, tâm tình âm u mới khẽ khàng vơi bớt đôi phần.
Nhị huynh đã thành thân từ sớm.
Thuở chàng còn làm quan tại kinh thành, cả chàng và tẩu – Bồ Ngọc tỷ – đều vô cùng thương ta.Sau khi bị điều đi địa phương, chàng vẫn thường xuyên gửi thư về, kèm theo đủ thứ lễ vật.
Mấy năm chẳng gặp, nỗi nhớ trong lòng ta càng thêm sâu đậm.
Mang theo trọn lòng mong đợi, ta chờ suốt nửa tháng.
Khi hoa mộc cẩn trong Hòa Lý quán nở rộ, Nhị huynh cùng thê tử trở về Vọng Kinh.
Trông thấy hai người từ xa đang bước lại, lòng ta vui mừng khôn xiết, vừa định cất tiếng gọi thì — lại chứng kiến một màn khiến lòng lạnh đến tận xương.
Nhị huynh, người xưa nay luôn hào sảng ấm áp, vậy mà giờ đây chỉ lạnh lùng nhìn lướt qua ta, vô cảm bước ngang qua vai, không thèm dừng lại lấy một nhịp.
Ngay cả Bồ Ngọc tẩu, người luôn thân thiết nhất với ta, cũng bị chàng lạnh nhạt bỏ lại phía sau.
Chuyện như vậy — từ trước đến nay chưa từng có.
Nhận ra sự khác thường, ta lập tức nhìn sang A tỷ.
Chúng ta cùng cau mày.
Bồ Ngọc tẩu đi tới gần, mím môi, gương mặt tiều tụy chẳng chút che giấu:
“Dạo trước, huynh ấy chẳng may rơi xuống nước, từ đó trở nên như vậy… Phu quân đã mất trí nhớ, tính tình cũng đổi khác, chuyện cũ chẳng nhớ được gì nữa.”
Đồng tử ta khẽ co lại.
Quá… đỗi quen thuộc.
Cảnh tượng trong những cơn mộng kia, lại một lần nữa tái hiện — lần này, không phải Nhị ca, mà là… Nhị huynh.
Ta cảm thấy vô cùng hoang đường.
Sao có thể là vị Nhị huynh này?
Sao có thể là huynh ấy!
Đang còn kinh nghi, người phía trước chợt dừng bước.
Nhị huynh sững người, ánh mắt đăm đăm nhìn về phía trước.
Ta theo ánh mắt ấy nhìn sang — chỉ thấy dưới hành lang, Tống Oanh Linh đang xách hòm thuốc chậm rãi bước ngang qua.
Sắc mặt ta thoáng trầm xuống, linh cảm chẳng lành lập tức trỗi dậy.
Quả nhiên—
Ngày hôm sau.
Nhị huynh tìm đến trước mặt bá phụ bá mẫu, quỳ thẳng xuống.
Sau ba cái dập đầu thành kính, chàng ngẩng đầu, giọng kiên quyết:
“Phụ thân, mẫu thân…Hài nhi muốn cùng Bồ Ngọc hòa ly, cưới Oanh Linh làm vợ!”
10.
Sai rồi, sai rồi, tất cả đều sai rồi!
Tại Hòa Lý quán, ta buông xõa mái tóc dài, ôm chiếc xe chim bồ câu trong tay, thần sắc u ám.
Cả người tràn đầy phẫn nộ cùng mê mang.
Ta không hiểu — vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Người trong mộng mất trí, chuyển lòng yêu người khác… rõ ràng là Ân Tòng Kiệm kia cơ mà!
Thế nhưng hiện tại…
Sao lại thành Nhị huynh?
Ta rối loạn đến mức không thể suy nghĩ, khẽ lẩm bẩm trong miệng:
“Không… không thể nào… lẽ ra không nên như vậy…”
Tuy rõ ràng chẳng phải đang nằm mộng, nhưng ta lại như chìm hẳn vào một cơn ác mộng chân thực nhất.
Trong phủ lúc ấy rối như tơ vò, song A tỷ vừa nhìn thấy ta như vậy, liền chẳng màng mọi sự, quyết định dẫn ta ra ngoại thành giải sầu.
“Tỷ đã chuẩn bị một biệt viện cho Bảo Nhị ở vùng ngoại ô.”
A tỷ thở dài, trong lời nói mang theo mấy phần bất đắc dĩ:
“... Vốn định giữ lại làm lễ vật sinh thần mười bảy tuổi cho muội, nay xem ra… không chờ được nữa rồi.”
Ta cúi đầu cảm tạ, cùng A tỷ lên xe ngựa đi về hướng ngoại ô.
Suốt dọc đường, ta uể oải, chẳng nói năng gì, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.
Cho đến khi bước xuống xe, tiến qua cổng lớn biệt viện ấy — đúng vào khoảnh khắc đó…
Ta mở to mắt.
Ta trừng mắt nhìn hết thảy trước mặt, chỉ cảm thấy không thể nào tin nổi.
Giả sơn, tịnh trì, đình tạ… từng viên gạch, từng nhành cỏ, từng bóng cây, từng phiến đá — tất cả đều y hệt như trong mộng.
A tỷ hứng khởi kể rằng nơi này là tâm huyết bao ngày đêm của tỷ ấy, hao tổn không biết bao nhiêu công sức.
Còn ta, thần sắc cứng ngắc, lặng lẽ bước theo sau.
Một bụng hồ nghi và ngờ vực, đến khi trông thấy chiếc trướng giường thêu hoa lựu trong chính phòng — thì cảm giác hoang đường kia rốt cuộc đã lên tới cực điểm.
Trong một thoáng thần trí mơ hồ, ta tựa hồ lại thấy được hai thân ảnh đang quấn lấy nhau trên chiếc giường kia.
Trong mộng.
Trong mộng kia, bóng dáng của nữ tử nọ luôn mơ hồ khó nhận, nhưng nay — nàng ta bất ngờ ngẩng đầu nhìn về phía ta, đôi mắt long lanh mang theo nét nhàn nhạt mê ly.
Ta nghẹn thở.
Khuôn mặt ấy… rõ ràng là chính ta khi trưởng thành!
Trước mắt một trận choáng váng đen đặc kéo đến.
Thái dương như muốn nổ tung, đầu đau như búa bổ. Ta loạng choạng một bước, không chống nổi mà ngã quỵ.
A tỷ nhanh tay đỡ lấy ta, trong mắt ngập tràn hoảng hốt xen lẫn đau lòng:
“Bảo Nhị!”
11.
Ta mê man suốt ba ngày ba đêm.
Trong ba ngày ấy, ta rơi vào một giấc mộng thật dài.