1.
“Khương Nhi, gọi đi nào.”
Bên cạnh vang lên giọng nữ ôn nhu, ta ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt quan tâm của thẩm thẩm, kinh hãi đến độ ngã ngồi xuống đất.
Trong đầu ta tràn ngập ký ức đời trước, khi phụ thân qua đời, bà ta liền xé toạc lớp mặt nạ dịu dàng, hung hãn ngược đãi ta. Hình ảnh dữ tợn ấy in hằn rõ mồn một.
Thẩm thẩm liếc nhìn ta “choáng váng” như vậy, bèn làm bộ làm tịch thốt lên:
“Xem đứa nhỏ này, dẫu có sợ kế mẫu mới, cũng đâu đến nỗi hoảng hốt như vậy!”
Bà ta nhân thế vươn tay đỡ ta, vài ba lời đã đổ vấy nguyên cớ ta ngã là do khiếp sợ kế mẫu.
Kế mẫu vốn đang lo lắng cho ta, nghe thế thì chầm chậm thu lại cử chỉ ân cần, thoáng chút lạnh nhạt. Bởi tính nàng vốn điềm nhiên không màng tranh giành, cứ ngỡ ta không thích nàng, nên cũng không cố bắt chuyện nhiều.
Đời trước, ta nghe những lời kẻ khác xì xào, cũng nghĩ nàng không ưa ta và muội muội, vì thế mà gây đủ trò ầm ĩ, dẫn đến vô vàn hiểu lầm về sau.
Giờ đây, ta nào để ác ý chi phối thêm nữa.
Ta né người, tránh khỏi tay thẩm thẩm, nhanh nhẹn đứng dậy, ba bước đã tới trước mặt kế mẫu:
“Con chỉ là nhất thời không đứng vững. Nương xinh đẹp nhường kia, Khương Nhi còn vui mừng không hết.”
Trông nàng tựa hồ bị tiếng “nương” của ta làm cho sững sờ, ngây ra đôi khắc, sau mới lấy ra một phong bao màu đỏ, nhàn nhạt trao cho ta, đoạn nói:
“Ngoan.”
Gương mặt nàng tựa như chẳng hề lộ vui buồn, nếu không phải ta tinh mắt thấy khóe môi nàng hơi nhếch, có lẽ cũng chẳng biết nàng đang âm thầm hoan hỉ.
Đang nghĩ thế thì đột nhiên trong đầu ta vang lên một tràng thét khe khẽ:
【A a a a a, đáng yêu quá đi mất!】【Thật muốn đưa tay ra “rua” một cái!】【Tiểu La Lỵ thanh tú, ai thấu cho ta đây!】【Sau này sẽ là hài tử của ta!】
Thanh âm ấy như gần như xa, rõ ràng là giọng của kế mẫu.
Song nàng đang ngồi ngay ngắn trong sảnh, nào thấy mở miệng nửa lời, những người xung quanh cũng không ai mảy may phản ứng, tựa hồ chỉ có mình ta nghe được.
Trong lòng nghi hoặc, ta bèn ngẩng đầu, lại mỉm cười ngọt ngào với kế mẫu:
“Nương ơi, muội muội còn bé, giờ này chắc vẫn còn say ngủ. Nương muốn cùng con sang thăm muội không?”
Quả nhiên, ta lần nữa nghe tiếng nàng reo lên trong đầu:
【A a a a, quả nhiên một tiểu muội ngọt ngào đủ sức khống chế cả thiên hạ, ta cầm lòng không đặng!】
Kế mẫu chậm rãi đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu ta, ôn tồn bảo:
“Được.”
Xem ra, thanh âm thần bí đó đích thị là từ kế mẫu.
2.
Kế mẫu họ Vĩ, tục danh Mẫn Hợp, xuất thân từ Vĩ gia ở Hà Đông. Bà là nữ nhi được cưng chiều nhất trong nhà. Dẫu rằng là thứ xuất, song vẫn được Vĩ gia dốc lòng dạy dỗ, thành thục cầm kỳ thi họa.
Nàng gả cho phụ thân ta làm kế thất, thật sự có vẻ hạ giá.
Dù phủ hầu của ta phẩm cấp không tệ, cũng chẳng thể sánh với quyền thế tột bậc ở kinh thành. Huống chi phụ thân từng có một lần hôn phối, hiện nay tuổi tác chênh lệch, dung mạo dẫu còn anh tuấn nhưng xét về bối cảnh, vốn không xứng với nàng.
Thế mà nàng vẫn bằng lòng xuất giá, lại còn vui vẻ.
Đời trước, phụ thân từng thắc mắc duyên cớ. Kế mẫu rụt rè giải bày:
“Thiếp mến mộ phu quân. Ngài không quên tiền thê, ấy là có tình. Ngài vì nước vì nhà mà chiến đấu, ấy là có nghĩa. Nam tử vừa tình vừa nghĩa như ngài, trong mắt thiếp chính là anh hùng.”
Phụ thân tin như chém đinh chặt sắt.
Còn ta thì không, từng hoài nghi nàng giả dối, cho rằng nàng gả vào nhà ta ắt có ý đồ.
Mãi đến khoảnh khắc cuối đời gặp lại kế mẫu, ta hối hận không xiết, xấu hổ vì đã ôm ngờ vực bao năm.
Lần này, câu chuyện cũ lại tái diễn, nàng vẫn ngập ngừng cúi đầu, nói ra những lời tựa đời trước.
Nhưng ta rõ ràng nghe thấy tiếng nàng khẽ hừ:
【Dẫu ngươi trông cũng anh tuấn, nhưng nếu không có hai đứa con gái, ta chẳng đời nào gả qua đây!】
Chẳng lẽ, hết thảy là vì ta và muội muội ư?
Ta không khỏi kinh ngạc, càng thêm khó hiểu.
Dẫu chưa rõ ngọn ngành, nhưng ta tin chắc rằng kế mẫu không có ý hại tỷ muội ta, chỉ là nàng không giỏi bộc bạch.
Như sáng nay ta đưa muội đến thỉnh an, nàng nghiêm nét mặt mà dặn:
“Trẻ nhỏ cần ngủ đủ giấc, sáng sớm đừng chạy tới đây.”
Đời trước cũng vậy, ta cứ ngỡ nàng chán ghét chúng ta, không muốn thấy mặt.
Giờ ta đã hiểu rõ nên chỉ khẽ cười, nũng nịu nói:
“Khương Nhi thích nương, muội muội cũng muốn sớm được gặp người.”
Nàng ho nhẹ một tiếng, bất giác quay mặt đi chỗ khác:
“Buổi trưa chẳng phải vẫn gặp hay sao, hài tử không ngủ đủ mới không tốt.”
Hiếm hoi lắm nàng mới giải thích thêm.
Ta càng cười tươi:
“Thì ra nương thương chúng con, nương thật tốt.”
Nàng chỉ khẽ nhếch môi đến mức khó nhận ra, đoạn lại nén xuống, như vô tình vươn tay véo nhẹ má ta:
“Đi chơi đi, có gì muốn thì nói với ta.”