15.
An vị xong, công chúa ngơ ngác:
“Muội muội ngổ ngáo thế, nương ngươi không giận sao?”
“Không đâu.”
Kế mẫu rất hiếm khi la rầy chúng ta.
“Nương bảo, nữ nhi vốn chịu nhiều bất công, chỉ khi ở nhà mới dám thoải mái, nên quậy phá chút cũng không sao.”
Chẳng mấy chốc, sữa trứng được dọn lên, thêm món thạch mát và bánh quả dầu mà ta thích.
“Cứ ăn lót dạ trước, nhà bếp đang nấu món con thích.Thôi tiểu thư có kiêng cữ gì không?”
Vừa nãy, ta đã kể sơ qua. Nghe xong kế mẫu liền thay nàng chọn danh xưng “Thôi Uyển.”Giờ, công chúa mải ăn sữa trứng, đâu kịp đáp, ta vội thay nàng:
“Nương, nàng không ăn được đồ cay, ưa món ngọt.”
Công chúa vừa ăn vừa gật đầu liên tục.
Bữa cơm trôi qua trong bầu không khí vui vẻ.
Đến đầu giờ Mùi, muội muội lại năn nỉ đòi đi chèo thuyền:
“Giờ sen hồ Bích đang độ ngon nhất, a tỷ ơi, đi cùng muội đi mà.”
Công chúa cũng hào hứng muốn thử.
Thế là bốn người chúng ta cùng nhau xuống thuyền thưởng sen, hái hạt sen. Muội muội còn chỉ công chúa cách nhận biết củ ấu:
“Loại này nấu chín lên ăn với đường rất ngon.”
Chẳng mấy chốc trên thuyền chất đầy hạt sen và củ ấu, chiếm hết chỗ ngồi, đành phải lên bờ sớm. Nhưng ham vui chưa nguôi, bọn ta lại chuyển sang hái táo chua, thả diều, chơi đến lúc hoàng hôn buông mới chịu hồi phủ.
Công chúa trước nay chưa được chơi thỏa thích như vậy. Một ngày cùng muội muội “hợp cạ,” hai người thân thiết hệt như tỷ muội ruột, còn thân thiết hơn cả ta.
Mãi đến khi thị vệ trong cung đến đón về, nàng mới lưu luyến tạm biệt.Trước lúc đi, nàng còn tặng muội muội một đóa hoa châu, hẹn lần tới cùng đi hái mơ rừng.
Người theo hộ tống còn có phụ thân ta.Hôm nay người không ở nhà, nhưng cũng chẳng đóng quân trong doanh trại, mà nhập cung.
16.
Bởi sứ giả Bắc Khương sang triều, ngỏ ý xin cưới công chúa của Đại Ngụy.Bệ hạ triệu các trọng thần vào cung thương nghị.
“Chẳng phải đó là chuyện hòa thân ư? Công chúa còn nhỏ, mới mười bốn tuổi thôi mà!”
Công chúa ấy tuổi xấp xỉ ta, vẫn là một đứa bé con.
“Bệ hạ tất hiểu rõ, song Bắc Khương nào thật tâm cầu thân, chỉ muốn mượn cớ gây chiến.”
Thuở tiên hoàng, giữa Đại Ngụy và Bắc Khương có hiệp định tạm ngừng binh đao, nhưng bọn man di ấy ẩn nhẫn bao năm, sớm muộn sẽ kiếm cớ gây hấn.
“Vậy đánh bọn chúng thôi? Đại Ngụy ta mấy năm nay phồn vinh, sợ chi dị tộc!”
Phụ thân trầm mặc, mặt nặng trịch:
“Võ tướng đều chủ chiến, văn quan thì chủ hòa. Mà nay Hoàng thượng xưa nay lại thiên vị nhóm văn quan.”
“Vậy ý người là…”
“Bệ hạ có ý chấp thuận hôn sự.”
Ta không tin nổi.Chẳng phải Hoàng thượng thương công chúa nhất sao, cớ nào nhẫn tâm gả nàng đến Bắc Khương?Công chúa hòa thân, xưa nay mấy ai được kết cục tốt lành.
Huống nữa, Bắc Khương tạm lui nhưng tất sẽ làm càn, gả công chúa đi há có yên ả?
Sực nhớ chuyện đời trước, quả thật công chúa bị gả sang Bắc Khương.Chưa đến ba năm, người Bắc Khương vu cho nàng hạ độc hoàng tự, rồi xử tử, còn lôi thi thể đến ngoài thành Hoài thị uy.
Công chúa Đại Ngụy, tôn quý là thế, mà kết cục phải chết nơi tha hương, ô nhục thảm khốc. Thật phẫn uất.
Sau đó hai nước khai chiến, không thể tránh.Phụ thân được lệnh cầm quân, cuối cùng thắng trận, nhưng người cũng bị thương nặng, táng mạng giữa sa trường.
Rõ ràng đó là một phần của biến cố lớn, nhưng đời trước ký ức của ta rời rạc, dần dần phai nhạt, nếu không phải hôm nay nói chuyện, suýt nữa ta quên mất.
17.
Ta không thể trực tiếp kể chuyện “trùng sinh,” sợ phụ thân không tin.Đành vòng vo khuyên nhủ, mong chuyển hướng cục diện: