18.
Cuối cùng, mẹ chồng tôi vẫn không thể đợi đến ngày cháu trai chào đời.
Sau nửa tháng chịu đựng bệnh tật giày vò, bà ra đi trong đau đớn trên bàn mổ lạnh lẽo.
Tang lễ được tổ chức long trọng, nhờ vào danh tiếng của hai nhà Trì – Lâm, hơn nửa giới quyền quý ở thủ đô đều có mặt để viếng.
Tôi đã dậy từ bốn giờ sáng lo liệu mọi thứ. Đến trưa, thân thể không chịu nổi nữa, tôi viện cớ rút vào phòng nghỉ.
Vừa nằm chưa được nửa tiếng, cửa phòng đã bị ai đó đẩy mạnh từ bên ngoài.
Đoàn Đoàn bụng bầu vượt mặt, ngã sấp trước mặt tôi, vừa khóc vừa run rẩy:
“Xin cô Lâm tha cho tôi… tôi biết sai rồi…”
Cô ta còn chưa nói hết, đã khựng lại.
Rõ ràng thư ký Vệ bảo cô ta rằng tôi đang tiếp khách trong phòng nghỉ, tại sao trong này lại chỉ có mỗi tôi?
Kế hoạch vốn là muốn lấy danh nghĩa lễ tang, trước mặt bao nhiêu phu nhân quyền quý, ép tôi phải ly hôn.
Giờ thì hay rồi, diễn không nổi nữa, lộ mặt thật sớm thế cơ à?
Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt châm chọc, cuối cùng cũng khiến cô ta không thể giữ nổi lớp mặt nạ ngoan hiền, bật dậy khỏi mặt đất, gào lên:
“Bà già nhà cô thì có tư cách gì mà cười nhạo tôi?”
“Cô đã già lại còn cổ hủ, bị anh Trì chán ghét là đáng đời. Con chết, không sinh được cũng là quả báo cô tự gánh!”
“Một con gà mái già không biết đẻ còn muốn hại con trai tôi? Đồ đàn bà đê tiện như cô nên cút khỏi nhà họ Trì, dựa vào đâu mà còn đeo bám anh Trì?”
Cô ta mải mắng chửi đến mức tóc tai rối tung mà chẳng hay.
Tôi vòng ra sau lưng, túm mạnh lấy tóc cô ta, giật mạnh khiến cả người cô ta ngửa ra sau. Trong tiếng kêu kinh hãi, tôi ghé sát vào tai cô ta, chậm rãi nói:
“Diễn vai đóa sen trắng bao lâu, cuối cùng cũng để lộ bản chất rồi sao?”
“Vì muốn danh phận, muốn địa vị đến thế, mà dám thông đồng với cha và anh ruột, bịt miệng mẹ chồng tôi cho đến chết?”
Đoàn Đoàn giương mắt nhìn tôi đầy hằn học, nghiến răng:
“Đúng thì sao? Mọi chuyện là do anh ấy đồng ý, cô có thể làm gì tôi?”
Tôi không đáp, chỉ nhìn về phía cửa với vẻ thích thú:
“Trì Yến, anh thấy sao?”
19.
Trì Yến đứng ở cửa, mặt mày u ám đến mức có thể nhỏ ra nước.
Người đi cùng anh ta – Tống Ngô , lúng túng sờ mũi rồi xoay người sang chỗ khác, làm bộ ngắm phong cảnh xa xa.
Đoàn Đoàn vừa thấy Trì Yến liền đổi giọng ngay lập tức, nước mắt ngắn dài, giọng run run:
“Anh ơi cứu em… cô ta muốn giết em với cả đứa con trong bụng…”
“Cô ta nói sẽ chết cũng không ly hôn với anh…”
“Anh, em chết không sao… nhưng con của chúng ta sắp ra đời rồi, nó không thể gặp chuyện được…”
“Cả đời này anh ghét nhất là thân phận con riêng mà, chẳng lẽ… anh lại để con mình cũng phải mang cái danh đó sao?”
Trì Yến chỉ thản nhiên liếc tôi một cái:
“Dù gì Lâm Dự Lộc cũng đã vì nhà họ Trì hy sinh quá nhiều… sao em có thể chọc đúng vết thương của cô ấy?”
Đoàn Đoàn bấu bụng, gắng nhịn đau rồi lảo đảo quỳ xuống.
Tôi buông tay ra, cô ta lập tức chụp lấy tay tôi, giọng rối rít:
“Cô Lâm, là tôi lỡ lời… tôi xin lỗi cô, xin cô hãy tha thứ cho tôi…”
“A ——!”
Tôi chỉ hơi nghiêng tay rút ra, chẳng dùng nhiều sức, vậy mà cô ta lại “vô tình” bổ nhào vào cạnh bàn.
Trì Yến như phát điên, lao tới ôm cô ta vào lòng.
Bạch liên hoa thoi thóp rên rỉ:
“Anh… đau quá…”
“Cô Lâm không cố ý đâu, anh đừng trách cô ấy…”“Chẳng qua là cô ấy không được anh yêu, lại không thể sinh con, nên mới ghét bỏ con của chúng ta…”