06
Nghe xong những lời của Tiêu Chước, ta đã hoàn toàn xác định—Tống Dao chế/t, hung thủ thật sự không phải ai khác, chính là y.
Vương thị chẳng qua chỉ là con dao trong tay y mà thôi.
Hai tên ăn mày miệng lưỡi thô tục kia luôn nói do Vương thị sai khiến, nhưng nếu thực sự là do Vương thị sai, sao chúng lại dại dột nói ra trước mặt Tống Dao?
Chẳng phải tự rước lấy phiền toái sao?
Rõ ràng, người đứng sau chúng chính là Tiêu Chước—bởi chỉ có y mới biết rõ tên của hai tên kia.
Hai tên đó khi ra tay còn cố ý xé nát bức thư, chính là giúp Tiêu Chước diệt khẩu, phi tang chứng cứ.
Trong kế hoạch của Tiêu Chước, sau khi Tống Dao bị làm nhục, hai tên ăn mày sẽ chỉ điểm Vương thị đứng sau.
Đến khi Vương thị dẫn người tới bắt gian, Tống Dao tất nhiên sẽ vạch mặt bà ta, gây nên một trận long trời lở đất.
Còn y, nhân cơ hội đó sẽ thuận thế hủy hôn, lại không phải gánh lấy chút tiếng xấu nào.
Nguyên do của tất cả mọi chuyện, xét cho cùng, cũng là vì hậu viện của phủ Vĩnh Dương hầu đã loạn đến không thể loạn hơn. Nay đương kim chủ mẫu của phủ lại thuê người làm nhục con gái của nguyên phối đã khuất, việc này truyền ra ngoài, thật đúng là trò cười cho thiên hạ.
Có một vị chủ mẫu như thế, danh tiếng phủ Vĩnh Dương hầu cũng xem như mục nát không còn, ngay cả tiếng tăm của nữ nhi bà ta—Tống Khanh Khanh—cũng chẳng khá khẩm được là bao.
Đến lúc ấy, Tiêu Chước hoàn toàn có thể vin vào cớ "chủ mẫu tương lai của phủ Trấn Nam vương không thể có tai tiếng", một đao chặt đứt mộng tưởng hão huyền của Vương thị và Tống Khanh Khanh.
Quả là một kế sách nhất tiễn song điêu.
Chỉ là Tiêu Chước không liệu được rằng, sau khi bị hủy danh tiết, Tống Dao mất hết hy vọng thoát ly khỏi phủ Vĩnh Dương hầu, liền lựa chọn tự vẫn bằng độ/c dược.
Vì vậy nên mới không xảy ra màn vạch trần trở mặt giữa nàng và Vương thị, cũng không có việc khiến danh tiếng hậu viện phủ hầu bị hủy hoại.
Khó trách lúc này Tiêu Chước lại tức giận đến thế.
Ta nhìn Tiêu Chước, thản nhiên lên tiếng:
“Thật ra ngươi hiểu rõ vì sao ta không chịu lui hôn, đúng không?”
Đây là câu hỏi thay Tống Dao mà ta muốn hỏi.
Tiêu Chước không đáp, chỉ hiện vẻ khinh bỉ trên nét mặt.
Ta cười thầm trong bụng. Tiêu Chước vốn không ngu ngốc như Vương thị và Tống Khanh Khanh, sao có thể không nhìn ra?
Tống Dao không chịu lui hôn, bởi nàng biết cưới vào vương phủ là con đường sống duy nhất của mình.
Kỳ thực, Tiêu Chước có rất nhiều cách để khiến Tống Dao tự nguyện lui hôn—
Hắn có thể vì nàng mà tìm một phu quân môn đăng hộ đối, nhân phẩm đoan chính.
Hắn cũng có thể mạnh tay đưa nàng thoát khỏi nanh vuốt Vương thị.
Nhưng hắn chẳng làm gì cả.
Ngược lại, hắn lại lựa chọn một phương pháp nhục nhã đến cực điểm, tàn độc đến tận cùng, để bức một nữ tử lui hôn, hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của người ấy.
Vậy nên, người nam tử trước mặt này—chính là một kẻ ác thuần túy.
Mà kẻ ác như thế… chính là đối tượng mà ta ưa thích ra tay nhất.
07
Thấy ta chỉ đứng cười lạnh, không buồn mở miệng, sắc mặt Tiêu Chước càng lúc càng khó coi, vẻ khinh bỉ lui đi, thay vào đó là bất mãn và phẫn nộ khi bị xem thường.
“Tống Dao, ngươi là không nghe hiểu lời ta, hay cố tình giả vờ không hiểu?”
“Ngươi thật sự ngoan cố không biết hối cải đến thế sao? Đến giờ vẫn còn vọng tưởng được gả cho ta ư?”
Vương thị và Tống Khanh Khanh đứng một bên liền chen vào thêm mắm dặm muối:
“Tỷ tỷ à, Tiêu ca ca đang nói chuyện với tỷ, sao tỷ chẳng buồn hồi đáp?”
“Muội biết tỷ cố làm mấy trò này để thu hút sự chú ý của Tiêu ca ca, nhưng làm vậy là quá thất lễ rồi đó.”
“Tiện nhân! Giờ ngươi đã mất sạch thanh danh, chẳng khác gì hoa tàn liễu úa, biết điều thì mau đến phủ Trấn Nam vương lui hôn đi! Ngươi bị người ta chơi đùa đến rách nát như vậy, sao còn xứng với thế tử?”
Lời lẽ độc ác cứ như hai con ruồi nhặng ong ong bên tai, thật khiến người ta chán ghét.
Ta giơ tay tát cho mỗi người một bạt tai—“chát! chát!”—hai tiếng giòn vang, cả phòng tức khắc lặng như tờ.
Vương thị và Tống Khanh Khanh ôm mặt, tròn mắt nhìn ta, không dám tin vào chuyện đang diễn ra.
Họ nào ngờ được rằng Tống Dao—kẻ xưa nay nhu nhược câm lặng—nay lại dám ra tay tát họ trước mặt bao người.
Vương thị sững sờ trong thoáng chốc, rồi lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, tức đến phát cuồng.
Bị kẻ mà mình khinh thường xưa nay tát vào mặt trước bao người—nỗi nhục ấy khiến bà ta hoàn toàn nổi điên.
Bà ta gào lên như dã thú, lao về phía ta:
“Tiện nhân! Ta phải đánh chết ngươi!”
Ta nhấc chân đạp thẳng, đá bà ta lăn lông lốc trên nền nhà, miệng kêu thảm, lăn lộn mấy vòng mới dừng lại.
Cả đám nha hoàn và ma ma trong phòng đều hoảng loạn, chạy tứ tán.
08
Tống Khanh Khanh hét to một tiếng, núp sau lưng Tiêu Chước.
Tiêu Chước cũng tức đến run rẩy toàn thân, chỉ tay vào ta quát lớn:
“Tống Dao! Ngươi thật sự điên rồi! Hôm nay ta nhất định phải cho ngươi một bài học nhớ đời!”
“Ta sẽ để cho toàn kinh thành đều biết, ngươi không chịu nổi cô đơn, ở trong miếu hoang cùng ăn mày làm chuyện bại hoại, đã chẳng còn là nữ nhân trong sạch gì nữa, để ngươi trở thành trò cười của cả thiên hạ!”
“Trong tay ta có đủ nhân chứng vật chứng. Dù bây giờ ngươi có quỳ xuống xin tha, cũng vô dụng!”
Ta nhìn Tiêu Chước, cười lạnh:
“Thế tử có chứng cứ thì cứ việc mang ra. Đừng sủa loạn trước mặt ta nữa.”
“Ngươi…!”
Tiêu Chước chỉ tay run rẩy, nửa ngày không thốt nổi lời nào.
Chứng cứ? Nhân chứng đã sớm chôn sâu dưới đất.
Ta cười nhạt, đâm thêm một nhát vào lòng y:
“Thế tử đừng vội tức giận, ta nhất định sẽ gả cho ngươi mà!”