17
Tống Khanh Khanh khóc lóc quay về phủ hầu, rồi lại khóc ròng quay về vương phủ.
Còn ta, từ đầu đến cuối cứ thong dong ăn uống, chẳng hề để tâm đến sự rối loạn của họ.
Tối đến, Tống Khanh Khanh xông thẳng vào viện của ta, vừa vào liền đập phá lung tung.
“Tiện nhân! Đồ vong ân phụ nghĩa! Mẫu thân ta đã thành ra thế này rồi, ngươi còn có thể thảnh thơi mà ăn uống sao?”
Ta mỉm cười:
“Hay là ta đốt vài tràng pháo, chúc mừng một phen?”
Tống Khanh Khanh giận dữ hét to, sai bọn tiểu tư:
“Các ngươi, bắt lấy nó cho ta! Hôm nay ta phải dạy dỗ ả một trận!”
Mấy tên tiểu tư có chút do dự.
Tống Khanh Khanh tức đến vặn vẹo cả mặt mũi:
“Tiêu Ca ca sủng ta, cả vương phủ này ta nói là được!
Hôm nay ai tát ả tiện nhân kia một cái, ta thưởng cho một thỏi vàng!”
Nghe đến vàng, vài tên tiểu tư bắt đầu dao động.
Một tên lấy hết can đảm bước lên phía trước thử vận may.
Tống Khanh Khanh cười ngạo mạn, chỉ tay về phía ta:
“Tống Dao, ta cho ngươi đắc ý, cho ngươi cười trên đau khổ của ta, hôm nay ta khiến ngươi sống không bằng chết!”
“Cởi y phục của nó ra! Cởi một món, ta thưởng mười thỏi vàng!”
Lòng tham trỗi dậy, đám tiểu tư đỏ ngầu mắt, tên đi đầu lập tức lao tới, bàn tay đưa về phía y phục của ta.
Ánh mắt ta chợt lạnh, tay rút cây trâm vàng từ tóc xuống, đâm thẳng vào bàn tay kia.
Cả cây trâm cắm sâu vào lòng bàn tay.
Tiếng hét thảm thiết vang lên, tên tiểu tư đau đớn ngã lăn ra đất.
Những người còn lại hoảng hồn lùi lại, ngay cả Tống Khanh Khanh cũng sợ hãi nép vào góc tường.
18
Hậu quả của sự việc này là danh tiếng ta bị bôi nhọ thành độc ác tàn nhẫn, không xem mạng người ra gì, vì tranh giành tình cảm mà ra tay với Tống Khanh Khanh, còn toan hủy dung nàng ta bằng trâm cài đầu.
Có một tên tiểu tư xông lên cản lại, nhờ vậy mới “cứu” được Tống Khanh Khanh.
Tiêu Chước đứng ra xử lý: ra lệnh cấm túc ta, thưởng cho tiểu tư kia một trăm lượng bạc vì "hộ chủ hữu công", còn sai người đưa vàng bạc trang sức sang chỗ Tống Khanh Khanh để an ủi.
Hắn còn đích thân đến viện của ta để mắng mỏ:
“Tống Dao! Ngươi có làm gì cũng vô ích. Ta vĩnh viễn sẽ không thích ngươi!
Dù Khanh Khanh có bị ngươi hủy dung, trong lòng ta chỉ có mình nàng ấy!”
“Ngươi so với Khanh Khanh, thật là vừa xấu xí vừa đáng khinh!”
Ta chỉ cười lạnh, chẳng hề để tâm. Ta không tin hắn thật sự chẳng để ý đến dung mạo của Tống Khanh Khanh.
Thế gian nam nhân, có mấy ai thật lòng thủy chung?
Cho nên khi phủ hầu truyền tin: Tống Chiêu phong hầu tử vong, ta chẳng lấy gì làm lạ.
Người đã từng nói trước kiệu hoa rằng sẽ cùng Vương thị làm vợ chồng trọn đời, cuối cùng chỉ mới ba ngày sau khi Vương thị bị liệt, đã không nhịn nổi mà dây dưa với một nha hoàn.
Có Bích Lạc Dẫn trong người, hắn chết trong lúc hành lạc.
Lúc được phát hiện, hắn còn đang dính lấy nha hoàn kia.
Cái chết nhục nhã như thế, khiến Tống Khanh Khanh không dám điều tra nguyên nhân, chỉ thấy mất mặt.
Vương thị vì quá tức giận mà hôn mê bất tỉnh, đại phu nói bà ta lần này khó lòng qua khỏi.
Tống Khanh Khanh đau đớn khôn nguôi, Tiêu Chước thì xót nàng ta hết mực, luôn túc trực bên cạnh.
Dẫu phủ hầu đã loạn như nồi cháo, Tống Khanh Khanh vẫn không quên đến viện ta châm chọc.
Cổ nhân nói không sai: Muốn xinh đẹp, phải mặc tang phục.
Tống Khanh Khanh vận bộ đồ tang trắng muốt, dáng vẻ mong manh đáng thương, ta là nữ tử nhìn còn động lòng, huống chi là nam nhân như Tiêu Chước.
“Tỷ à… đừng vội đắc ý. Tiêu Ca ca đã hứa với muội, đợi muội hoài thai, sẽ lập muội làm thế tử phi, còn tỷ… sẽ trở thành thiếp thất.”
“Tỷ mãi mãi cũng không đấu lại muội đâu.”
Ta mỉm cười nhàn nhạt—ngươi muốn mang thai, cũng phải xem Tiêu Chước còn hữu dụng hay không đã.
Thuốc ta bỏ vào cơm canh của hắn, hẳn sắp phát huy tác dụng rồi.
19
Cái chết của Tống Chiêu thật quá ê chề, nên tang lễ cũng được tổ chức đơn giản qua loa.
Từ khi Vương thị hôn mê, vẫn chưa từng tỉnh lại.
Tống Khanh Khanh đành một thân hai nơi, lúc ở phủ hầu, lúc ở vương phủ.
Ban đầu Tiêu Chước còn cùng nàng ra vào, nhưng chưa đến nửa tháng, hắn đã lười không đi nữa.
Hắn bắt đầu theo bằng hữu cũ ra vào thanh lâu kỹ viện.
Tống Khanh Khanh lúc đầu không bận tâm, nhưng càng về sau, Tiêu Chước càng không về nhà, khiến nàng rốt cuộc cũng không ngồi yên.
Nàng tra được hắn thường lui tới một kỹ viện, liền đích thân tới tìm.
Ai ngờ, lần này lại phát sinh biến cố.
Ta nghe được chuyện là từ đám nha hoàn tiểu tư kháo nhau mà biết.
Ngày hôm đó, Tống Khanh Khanh xông vào phòng riêng nơi kỹ viện, đẩy cửa ra thì thấy Tiêu Chước mặt đỏ gay, đang bị mấy nam nhân vạm vỡ ôm hôn không rời.