3.
Thẩm Tri Chu vừa tỉnh lại đã cảnh giác nhìn ta, giữa hàng lông mày là sự đề phòng lạnh lẽo, quanh thân hơi thở lạnh như sương đọng.
Lòng ta đang lẩm bẩm: Không biết có thực sự mất trí nhớ chưa...Chưa kịp nghĩ xong, chàng đã cất tiếng hỏi:
“Ngươi là ai?”
Mất trí thật rồi.Không hổ là ta.
Ta cong mắt cười, đáp ngọt như mía lùi:“Thiếp là thê tử của chàng a. Vừa rồi chàng bị va đầu đó, còn đau không?”
Vừa định đưa tay chạm đến, đã bị chàng gạt ra:“Nói bậy. Tại hạ xưa nay chưa từng có thê thất.”
Ta khẽ ôm ngực, làm ra vẻ “Tây Thi ôm tim”, ngữ điệu đầy u oán:“Chúng ta đã thành thân hai năm, tình sâu nghĩa nặng. Phu quân sao lại nói ra lời nhẫn tâm như thế?”
Chàng đảo mắt nhìn quanh — nơi này là căn nhà nhỏ ta dựng bằng ảo thuật, mô phỏng theo đúng sở thích của chàng.
Trong viện, ngoài các loại hoa cỏ ta yêu, còn có một khoảng đất riêng làm nơi luyện kiếm.Bên vách đá bên cạnh, từng đường kiếm ngân khắc sâu vào đá, từng nét từng vết đều có dấu tích năm tháng.
Chàng đặt tay lên dấu kiếm, đáy mắt thoáng chao động, dường như đã tin ba phần.
Sau đó, dưới sự dỗ dành kiên nhẫn của ta, chàng rốt cuộc cũng ngồi xuống dùng cơm.
Chàng vốn thích rượu mạnh, nhưng không ham quá chén. Trên bàn, ta chỉ rót nửa chén rượu.
Khẩu vị chàng thanh đạm, món ăn đều là cá suối, măng non, những vị chàng ưa.
Chỉ đáng tiếc — ta mấy vạn năm chưa từng vào bếp, hương vị… thực không ra gì.
Chàng mới gắp được vài đũa đã ngẩng đầu hỏi:“Bình thường đều là ngươi nấu?”
Ta cắn môi, khẽ hờn dỗi:“Nếu không vì thấy chàng bị thương, ta sao phải đích thân xuống bếp?”
Hàng lông mày đang nhíu lại của Thẩm Tri Chu dần dần giãn ra.Chàng vẫn đang thăm dò.Mà ta… trước sau như một, không để lộ nửa điểm sơ hở.
Kẻ thù đối địch ngàn năm, ta nắm rõ chàng đến từng chân tơ kẽ tóc, thậm chí đến mấy nốt ruồi nhỏ sau lưng chàng ta cũng thuộc như lòng bàn tay.
Chàng nói:“Ta tin nàng. Thật ra, từ lần đầu gặp mặt, ta đã tim đập dồn dập, lòng bàn tay vã mồ hôi. Hẳn là ta… có tình cảm sâu đậm với nàng.”
…
Ta lặng lẽ dời mắt, thầm nghĩ:Cái đó… chắc là sát ý mới đúng thì phải.
Từ hôm đó trở đi, việc bếp núc đều do chàng đảm đương.Chàng trò chuyện qua lại với mấy con bù nhìn ta nặn ra để diễn vai hàng xóm láng giềng, rồi ra chợ mua rau quả tươi sống như thật.
Nhìn chàng không chút hoài nghi, ta khẽ cong môi cười.Ảo trận ta bày giờ đây đã gần như không phân biệt được thật giả.
“Hôm nay ăn cá vược hấp được chăng, Vân Thiển?” – chàng hỏi ta bằng giọng ôn tồn.
Ta rùng mình một cái, mặt vẫn tươi như hoa nở ba tháng xuân:“Dạ được, món nào do phu quân làm đều ngon cả.”
Đợi đến khi chàng bước vào bếp, ta mới vội quay đi… suýt nữa nôn ra.Từ ngày chàng tin chắc ta là “thê tử”, liền bắt đầu chăm chút cưng chiều, gọi một tiếng “Vân Thiển”, hai tiếng “nương tử”, khiến da đầu ta tê rần từng đợt.
Trận này… đúng là hi sinh không hề nhỏ.
Nhưng chỉ cần tưởng tượng tới ngày đạo tâm chàng vỡ vụn, mặc ta xâu xé, ta lại thấy… cắn răng chịu đựng cũng đáng!
Đêm đến, ta níu tay áo chàng lắc lắc làm nũng, chàng nghiêm nghị đáp không ngừng:“Trí nhớ chưa hồi phục, không thể hấp tấp làm liều.”
Rồi xách đèn lặng lẽ đi về phía thư phòng.
Ta nằm phịch xuống giường, ngáp một cái thật dài:Ta biết ngay mà, Thẩm Tri Chu cứng nhắc đến tận xương tủy, sao có thể ngủ chung với ta dễ dàng như thế.
Mà… cái vẻ lúng túng, bối rối đến đỏ vành tai ấy của Đông Cực Kiếm Tôn, người từng nổi danh băng lãnh cả cõi tiên, nhìn đúng là buồn cười thật.
Thật muốn trêu chọc thêm chút nữa.
4.
Ngày qua ngày, đêm nào ta cũng âm thầm dò xét đạo tâm của hắn.Kết quả — vẫn vững chãi như mai rùa.
Ta đành cắn răng tiếp tục nỗ lực:Nắm tay, làm nũng, ngọt ngào mềm giọng, chỉ còn chưa trực tiếp nhào vào lòng hắn thôi...Thế mà đạo tâm chết tiệt kia vẫn vững như ngày đầu tiên.
Chẳng lẽ… hắn không thích kiểu như ta?
Ta soi gương tự ngắm, đôi mắt đào hoa long lanh sóng nước, khẽ nhếch môi cười đã dư sức khuynh quốc khuynh thành.Chẳng lẽ mỹ nhân như ta còn không lọt mắt hắn?
Đành rằng xiêm y có hơi kín đáo một chút…Nhưng bắt ta hi sinh đến mức mặc hở ấy à?Không cam lòng.
Hay là… đổi người thử xem?Chẳng phải người xưa vẫn nói: “Chính thất không bằng thiếp, thiếp không bằng kỹ” hay sao?
Vậy nên, hôm ấy, ta cho một phân thân vào vai nữ tử dịu dàng yếu đuối, đôi mắt ướt rượt như biết nói.Vừa gặp Thẩm Tri Chu, liền “vấp chân” rồi bịch một tiếng nhào về phía chàng.
Kết quả…Chàng lùi ra sau nhanh như chớp, để mỹ nhân ngã rạp xuống đất, mặt mũi lem luốc.
Ta nấp trong bóng tối, đau lòng muốn chết.
Con rối kia ta dùng toàn vật liệu hạng nhất để tạo nên, thế mà…
Tối đó, ta lại bắt đầu nặn lại gương mặt mới cho nó — một dáng vẻ xinh tươi rực rỡ, mặc váy đỏ thắm rực như pháo hoa giữa trời đông.
Kết quả... vẫn thất bại.
Ta thử đi thử lại không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần xuất hiện trước mặt hắn, chàng đều chẳng buồn liếc mắt lấy một cái, nhấc chân bước đi luôn, dứt khoát đến mức đau lòng.
Chẳng lẽ… là vì dù tinh xảo cỡ nào, rốt cuộc rối vẫn chỉ là rối, thiếu mất thần vận?
Ta nâng cằm nàng rối kia lên, nàng ta mềm mại ngước nhìn ta, vẻ mặt như sắp rơi lệ, ta nhìn thôi mà cũng thấy lòng mình mềm nhũn.
Không thể nào là lỗi của ta.Ta làm rối là chuẩn không cần chỉnh.
Vậy… lẽ nào là do hắn có vấn đề?
Chẳng lẽ… hắn thích nam sắc?
Ừm… nếu là vậy thì lại dễ xử lý.