Nhưng ngay sau đó cô ấy nghiêm túc lại:
“Nhưng mà này, cậu khiêu khích Mạc Khả Nhi kiểu đó, cô ta có thể làm liều đấy. Cậu chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Không trách cô ấy lo.
Theo lời Hứa Tiểu Nhiễm, người trọng sinh là kẻ nghịch thiên, nên rất dễ bị số phận vùi dập.
Tôi chỉ cười khẽ: “Chuẩn bị kỹ càng rồi.”
Kết thúc cuộc gọi với Hứa Tiểu Nhiễm, tôi bấm số gọi cho bạn thân - Đường Tâm.
“Tớ nhờ cậu điều tra chuyện đó từ sớm rồi, giờ tiến triển sao rồi?”
Nửa tiếng sau, tôi kết thúc cuộc gọi với Đường Tâm.
Tôi giơ tay mở đoạn chat với Mạc Khả Nhi, mắt dán vào ảnh đại diện của nó.
Trong bức ảnh selfie đó, Mạc Khả Nhi trông mong manh, ngây thơ, vô tội, như một bông hoa trắng thuần khiết.
Nhưng đâu ai ngờ được, dưới lớp vỏ đó, ẩn giấu là một con quỷ đội lốt thiên thần.
Tôi có rất nhiều cách để khiến con quỷ đó chết một cách lặng lẽ, không ai hay biết.
Nhưng như vậy… chưa đủ.
Tôi muốn nó phải bị lột trần giữa ban ngày ban mặt, phơi bày trước mặt tất cả mọi người.
Rồi tan thành tro bụi.
Không bao giờ được đầu thai.
9
Những ngày sau đó, bề ngoài tưởng chừng yên ả và đẹp đẽ.
Tôi và Giang Việt đã xác định xong từng hạng mục cho lễ đính hôn, danh sách khách mời cũng được lập, thiệp cưới lần lượt được gửi đi.
Do nhà họ Giang đang có chiến dịch truyền thông, nên họ quyết định livestream buổi lễ đính hôn, tận dụng sức nóng từ cuộc liên hôn giữa hai nhà Giang – Tống để quảng bá sản phẩm mới của công ty.
Về lý mà nói, lấy hôn nhân cá nhân để làm công cụ PR là việc cực kỳ thiếu đạo đức.
Bố mẹ tôi cũng tỏ ra khó chịu, nhưng tôi dịu dàng khuyên họ:
“Livestream cũng là để nhiều người cùng chứng kiến khoảnh khắc quan trọng này mà, có gì không tốt đâu.”
Phải rồi, càng nhiều người xem, tôi càng vui.
Rất nhanh, lễ đính hôn đã đến.
Còn ba tiếng nữa mới bắt đầu, tôi đã trang điểm xong, chuẩn bị thay lễ phục để tài xế đưa tới hội trường.
Tôi hỏi người giúp việc: “Lễ phục đâu rồi?”
Bà ấy đưa tôi ly nước: “Để ở tầng dưới rồi, để tôi lấy. Tiểu thư uống chút nước trước đã.”
...
Mười phút sau.
Người giúp việc đẩy cửa bước vào, trong phòng im phăng phắc.
Tôi nằm bất động dưới sàn, mắt nhắm nghiền, bên cạnh là ly nước thủy tinh lăn lóc, uống dở một nửa, phần còn lại đổ loang ra đất.
Bà ta bước tới, lay nhẹ người tôi, gọi tên tôi mấy lần.
Tôi không có chút phản ứng nào rõ ràng đã hôn mê sâu.
Bà ta thở phào nhẹ nhõm, cầm điện thoại nhắn một tin.
Chốc lát sau, cửa phòng lần nữa bị đẩy ra.
Người vào là Mạc Khả Nhi.
Nó dùng mũi giày đá nhẹ tôi một cái, lạnh lùng nói:
“Tống Dự Nhược, cuối cùng cũng đến lượt mày.”
Rồi nó móc từ túi ra một phong bì dày cộp tiền mặt, dúi vào tay người giúp việc:
“Lập tức rời khỏi đây. Sau này có ai hỏi gì, cứ nói không biết gì hết.”
Người giúp việc hơi chột dạ:
“Cô... cô định làm gì vậy?”
“Không liên quan đến bà.”
Giọng nó lạnh như đá.
Người giúp việc vẫn lo:
“Cô đừng làm gì quá đáng… nếu có chuyện gì, tôi cũng bị vạ lây…”
“Bà đừng dài dòng nữa được không?”
Mạc Khả Nhi gắt lên, “Con bà còn nằm viện chờ viện phí đó!”
Nghe đến đây, bà ta không dám ho he thêm lời nào, ôm tiền rồi chạy biến.
Trong phòng chỉ còn tôi và Mạc Khả Nhi.
Nó bình tĩnh tháo hết trang sức trên người tôi, đeo vào cổ tay nó, sau đó đi vào phòng thay đồ, lấy bộ váy lễ phục tôi chuẩn bị để mặc vào.
“Chị à, chị biết không… thật ra em luôn… luôn ghen tị với chị.”
“Rõ ràng chúng ta đều là con của hai chị em ruột, tại sao chị được sống trong biệt thự, còn em chen chúc trong khu nhà tập thể?”
“Chị sắp cưới vào hào môn, ai cũng gọi chị là bà Giang. Còn em thì sao? Em chỉ có đám bạn du côn.”
“Không công bằng chút nào.”
Vừa nói, nó vừa thong thả thay đồ.
Xong xuôi, nó đợi một lúc, bên dưới vang lên tiếng động cơ rền rĩ, một nhóm đàn ông bặm trợn xuất hiện.
Mạc Khả Nhi mở cửa đón họ vào, dặn nhanh:
“Làm đúng kế hoạch. Cởi sạch đồ, chụp ảnh. Đợi tôi nhắn, các anh gửi ảnh cho tôi.”
10
Mạc Khả Nhi rời đi.
Mấy tên đàn ông cao to đứng vây quanh tôi.
Đợi khoảng hơn mười phút, thấy thời gian đã “chín muồi”, tên cầm đầu rút thuốc ra châm rồi ra lệnh:
“Cởi đồ nó ra.”
Một tên bước đến cạnh tôi.
Ngay khoảnh khắc hắn cúi người, tôi bất ngờ mở choàng mắt.
Một cú đạp chính diện vào hạ bộ hắn.
Tiếng hét thảm vang lên xé tai. Tôi lập tức lùi lại, kéo giãn khoảng cách.
Những tên còn lại lập tức nhận ra có biến, nhưng chưa kịp áp sát thì sau tấm bình phong, hai bóng người lao ra.
“Anh thích cách nhà họ Tống thiết kế phòng ghê.” Kỷ Chiêu lên tiếng, “Sau này cưới nhau rồi, mình cũng trang trí nhà kiểu vậy nha?”
Hứa Tiểu Nhiễm lườm anh ta: “Ai nói sẽ cưới anh?”
Tôi tức đến sặc máu:
“Hai người có thể ngừng phát cơm chó lại một chút và giúp tôi xử lý đống rác rưởi kia trước không?!”
Chưa nói xong, Kỷ Chiêu đã lao vào.
Anh ta thoắt cái áp sát một tên, túm cổ áo hắn nhấc bổng lên.
Tên đó gầm lên: “Mày là thằng oắt con nào đấy?!”
Kỷ Chiêu nheo mắt, không vui rõ rệt: “Không tôn trọng người lớn… tao ghét điều đó.”