Sau khi ly hôn, chị tôi giới thiệu cho tôi một anh trai đã ly dị và có con riêng.
Anh ấy trông cũng bình thường thôi nhưng con trai thì đẹp trai hết phần thiên hạ, kiểu như tiểu hoàng tử châu Âu thời cổ vậy.
Có điều con trai anh ấy có chút vấn đề.
Cụ thể là vấn đề gì thì cũng không ai nói rõ, chỉ biết là có xu hướng ng//ư/ợ/c đãi bản thân, không thể để ở một mình.
Chị tôi nói anh ấy làm nghề đi biển, mỗi năm kiếm được khoảng một triệu tệ nhưng chỉ có thể về nhà hai lần, mỗi lần tầm mười ngày.
Nếu có thể kết hôn thì tiền anh ấy kiếm được sẽ gửi hết về cho tôi, chỉ cần tôi chăm sóc con trai anh ấy cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện gì là được.
1
Lần đầu tôi gặp Chu Hành là ở quán cơm Tứ Xuyên dưới tòa nhà công ty.
Anh ấy mặc áo hoodie màu xanh coban.
Gần bốn mươi tuổi, vóc người to lớn vững chãi, tóc cắt ngắn, khuôn mặt không nổi bật nhưng nhìn sạch sẽ, gọn gàng.
Trước khi đến, chị tôi đã cho tôi xem ảnh và kể sơ qua tình hình.
Anh ấy 38 tuổi, thu nhập một triệu tệ mỗi năm, đã ly hôn, có một đứa con trai 15 tuổi đang học lớp 10 trường điểm trong thành phố, có xu hướng tự sát.
"Tôi có thể hỏi một chút, anh và vợ cũ vì sao ly hôn không?"
Chu Hành ngượng ngùng cười, lúm đồng tiền sâu hoắm hiện rõ, hàm răng trắng đều tăm tắp.
"Nói thật là tôi đã kết hôn ba lần rồi."
Tôi ngẩn người.
Chuyện này thì chị tôi chưa từng nói.
Ly hôn một lần có thể là do không hợp hay xa cách nhưng hai ba lần thì vấn đề hoàn toàn khác.
Lẽ nào anh ấy có xu hướng bạo lực?
Hay kết hôn chỉ để tìm người trông con, không chịu nộp tiền lương?
Tôi đánh giá người đàn ông hơn tôi mười tuổi trước mặt.
Nhìn qua thì khá hiền lành chất phác, nhất là lúc cười, còn có vẻ ngây ngô nữa.
"Con trai tôi là con của vợ đầu sinh ra, nhà cô ấy có điều kiện, lúc đó tôi chỉ kiếm được hơn ba ngàn tệ mỗi tháng, ba mẹ cô ấy lại giới thiệu cho cô ấy một ông chủ..."
Anh ấy bị ép ly hôn.
Chu Hành xoa tay, làn da màu đồng hiện lên một mảng đỏ ửng.
Ánh mắt anh ấy nhìn chằm chằm vào đĩa đồ ăn trước mặt, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên.
Theo lý mà nói thì bị đối xử như vậy, đàn ông thường sẽ căm ghét gia đình vợ cũ.
Giờ có tiền rồi, hẳn nên tự tin ngẩng đầu mà sống.
Nhưng nhìn dáng vẻ của anh ấy, không những không oán hận mà còn có phần tự ti.
Lẽ nào hai lần ly hôn sau cũng liên quan đến vợ cũ?
Hai người dây dưa không dứt?
Không chừng còn có dính líu tài chính mờ ám?
"Vợ đầu của anh chắc đẹp lắm hả? Tôi xem ảnh con trai anh rồi, nhìn như lai Tây ấy."
Tôi không tiện hỏi thẳng lý do hai lần ly hôn sau, đoán chắc trong đó còn có bóng dáng bạch nguyệt quang gì đó.
Chu Hành cười có chút gượng gạo, chỉ đáp: "Mọi người đều nói vậy."
"Anh không thấy vậy sao?"
Anh ấy lắc đầu: "Tôi chẳng có gu thẩm mỹ gì, còn hơi mù mặt, không quen nhìn mặt người khác."
Món ăn được dọn lên.
Chúng tôi ăn chút ít, tôi lại hỏi: "Hai lần khác là vì sao vậy? Anh nói đi, để tôi còn biết có chấp nhận được không."
Gương mặt vốn ửng đỏ của anh ấy bây giờ chuyển sang tái nhợt.
Môi run lên hai lần, cắn miếng thịt mà cắn trúng cả môi mình.
"Con trai tôi..."
Một câu mà suy nghĩ mãi, cuối cùng anh ấy đặt đũa xuống, thở dài: "Giấu cô cũng vô ích, con trai tôi có chút vấn đề tâm lý."