1.
Cổ họng ta vẫn còn âm ỉ đau, bên tai tràn ngập tiếng ồn ào hỗn tạp.Ta bất giác siết chặt tay áo, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay, đau buốt đến tận tim gan.
Tên Lục Hoài An đứng sừng sững ở vị trí đầu bảng, nụ cười rạng rỡ, tràn đầy vẻ đắc ý của một thiếu niên mười tám tuổi.Cha ta vuốt râu, mặt mày hớn hở, chen người về phía hắn.
Nỗi sợ hãi về cái chết thảm khốc của kiếp trước bất chợt ập về.Ta vội bước nhanh tới, nắm chặt tay cha, kéo ông sang hướng khác.Giọng ta khàn đặc nhưng kiên quyết:“Cha, con muốn người này!”
Dưới bảng vàng, tiếng bàn tán rộ lên.“Ai chẳng biết tiểu thư Giang gia ngưỡng mộ thư sinh họ Lục đã lâu, chẳng lẽ hôm nay nàng lại hồ đồ?”
Nụ cười trên gương mặt Lục Hoài An lập tức đông cứng, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.Hắn cau mày, hỏi:“Giang Vãn Tình, nàng đang làm gì? Sao lại nắm chặt tay áo của Tạ hầu gia không buông?”
Cha hơi lảo đảo, nhìn ta đầy khó xử:“Con gái ngoan, Tạ hầu gia không phải người chúng ta có thể tùy tiện kén rể.Để cha kén Hoài An cho con, được không?”
Lúc này, ta mới nhận ra, người mà mình đang nắm lại chính là Định Bắc Hầu Tạ Huyền Minh – kẻ nổi danh với tính khí bạo ngược.
Tạ Huyền Minh ánh mắt lạnh lẽo, liếc ta một cái, rồi chuyển sang nhìn Lục Hoài An.Ngay sau đó, hắn cúi mắt, ánh nhìn sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy ta, nhưng đầu ngón tay lại rất tự nhiên móc lấy ngón út của ta.
Mọi người xôn xao hơn nữa.“Ai mà chẳng biết Tạ hầu gia từng nói sẽ không cưới ai ngoài người mình yêu, e rằng Giang tiểu thư sẽ bị từ chối mất thôi.”
“Bỏ mặc Trạng nguyên lang tốt lành như vậy, lại đi dây vào Diêm Vương sống, coi chừng máu chưa kịp nóng đã chảy tại chỗ.”“Cũng chưa biết chừng, Giang tiểu thư dung nhan khuynh thành, biết đâu Tạ hầu gia lại động lòng thì sao?”
Ánh mắt Tạ Huyền Minh quét lạnh qua đám đông, chỉ một thoáng, tất cả im bặt.
Sắc mặt Lục Hoài An tái mét, ánh nhìn u ám, định sải bước về phía ta.Nhưng đúng lúc ấy, một bóng dáng mảnh mai chen ra khỏi đám người, lao tới bên hắn.
“Hoài An ca ca!”
Ánh mắt Lục Hoài An lập tức sáng lên, trong đáy mắt thoáng hiện sự xót xa mà chính hắn cũng không nhận ra.Hắn dịu dàng vòng tay ôm lấy nàng.“Ngọc Nhi, sao nàng lại tới đây?”
Người trước mặt không ai khác chính là Liễu Như Ngọc – người ở kiếp trước đã vì hắn mà gieo mình xuống vực tạ tình.Chỉ là, vào thời điểm này, nàng vốn không nên xuất hiện.
Liễu Như Ngọc bám chặt cánh tay Lục Hoài An, nước mắt giàn giụa:“Hoài An ca ca, cha mẹ muốn gả muội cho tên đồ tể, nhưng huynh và muội từng có hôn ước…Ngọc Nhi không muốn rời xa huynh, nên đã lặn lội đến kinh thành.”
“Ngọc Nhi thật sự rất nhớ huynh.”
Nghe vậy, Lục Hoài An cau mày:“Ngọc Nhi, nàng yên tâm.Ta tuyệt đối sẽ không để nàng gả cho kẻ đó.Bây giờ ta đã đỗ Trạng nguyên, vài ngày nữa sẽ đến nhà nàng cầu hôn.”
Lời hắn dứt khoát, như thể cố tình chứng minh với ai đó.Ánh mắt hắn, vô thức, lướt qua chỗ ta.
Liễu Như Ngọc nghe xong thì nước mắt òa ra, lại nở nụ cười, nép sâu vào lòng Lục Hoài An.Ánh nhìn nàng quét về phía ta, ẩn chứa chút đắc ý khó giấu.
Ta đứng lặng một bên, trong lòng muôn vàn cảm xúc trào dâng.Kiếp trước, ta cũng từng yêu Lục Hoài An đến khắc cốt ghi tâm.Nhưng một tấm chân tình, rốt cuộc chỉ đổi lại được một chữ “chen ngang”.
2.
Lần này, ta sẽ tự tay tác thành cho hắn và người trong lòng hắn.
Đúng lúc ấy, giọng nói trầm thấp của Tạ Huyền Minh vang lên bên tai:“Sao? Giờ hối hận, vẫn còn kịp.”
Ta giật mình hoàn hồn, quay sang nhìn hắn.Hắn mỉm cười, mang theo chút ý trêu đùa, nhưng sâu trong mắt lại ẩn vài phần nghiêm túc.
Ta khẽ cong môi:“Giang Vãn Tình đã quyết thì sẽ không bao giờ hối hận. Huống chi, đâu thể treo cả đời trên một cành cây.”
Nghe vậy, khóe môi Tạ Huyền Minh càng thêm ý cười, trong đáy mắt thoáng hiện một tia may mắn khó nhận ra.Giọng hắn trở nên lạnh lùng, trầm ổn, mang theo mệnh lệnh không thể chối từ:“Tốt. Bảy ngày nữa, bản Hầu sẽ đến rước nàng.”
Dứt lời, hắn quay người rời đi.Nhìn bóng lưng cao lớn ấy, lòng ta bất giác dấy lên chút bồn chồn.Lần này, ta đã chọn một con đường hoàn toàn khác, chỉ mong đổi thay được vận mệnh của bản thân và người thân…
Nhưng Lục Hoài An, đứng bên, lại bật ra một tiếng cười khẩy:“Giang Vãn Tình, chỉ để chọc tức ta mà nàng sẵn sàng gả cho hạng người này sao? Nàng có biết, trong lòng hắn vốn chẳng hề có chút thật tâm nào với nàng không?”
“Cả kinh thành đều biết Tạ hầu gia đã có người con gái mình mến từ lâu.Hắn đồng ý cưới nàng chỉ là nhất thời hứng thú.Bảy ngày nữa, hắn sao có thể thật sự đến đón nàng?”
“Giang Vãn Tình, đừng làm chuyện hồ đồ nữa. Ta sẽ cưới nàng.”
Ta còn chưa kịp mở miệng, cha đã sầm mặt quát:“Lục Hoài An, ngươi chớ nói càn!Năm xưa, ta thấy nhà ngươi nghèo khó nhưng có chí tiến thủ, liền đón vào phủ, cho ăn học, lại để cùng con gái ta lớn lên.”
“Vậy mà giờ đây, ngươi chẳng biết ơn, ngược lại còn chèn ép Vãn Tình khắp nơi.Giang phủ tuy nhỏ, nhưng tuyệt đối không dung chứa kẻ vong ân bội nghĩa như ngươi!”