2
Cho đến khi tốt nghiệp trung học, mối quan hệ giữa tôi và anh ấy đã rơi xuống mức thấp nhất.
Trong lòng phiền muộn, tôi quyết định rời khỏi nơi này, rời khỏi tất cả.
Tôi nói với dì Tống rằng tôi muốn đi du học.
Dì hình như cũng nhận ra quan hệ giữa tôi và Tống Kỳ Vũ đang dần xấu đi, do dự một lúc rồi đồng ý.
Chuyện này, hai dì cháu chúng tôi đều ngầm hiểu rằng phải giấu anh ấy.
Cho đến vài ngày trước kỳ thi đại học, khi dọn dẹp phòng thi.
Tống Kỳ Vũ như thường lệ giúp tôi chuyển sách.
Anh nói với tôi:“Tư Nam, sau khi thi xong, anh có chuyện muốn nói với em.”
Tim tôi khẽ run lên.
Tôi tưởng anh định nói về chuyện giữa anh và Cố Linh Linh.
Tôi sợ, sợ rằng hai người họ thật sự đã đến với nhau.
Bởi mấy hôm trước, Cố Linh Linh còn đến tìm tôi, nói rằng Tống Kỳ Vũ đang âm thầm chuẩn bị điều gì đó.
Cô ta đoán rằng anh muốn tỏ tình với cô ta ngay sau kỳ thi đại học.
Trước đó, cô ta suốt ngày lải nhải bên cạnh anh rằng mình mong có một bó hoa và một màn tỏ tình lãng mạn khi thi xong.
Tôi không muốn chứng kiến cảnh hai người họ thổ lộ với nhau, nên khi anh nói vậy, tôi vội vàng đồng ý mà không suy nghĩ gì.
Nhưng trong đầu tôi lại chỉ nghĩ đến việc đổi vé máy bay sớm hơn, rời khỏi đây trước ngày thi.
Tôi quả thật là người nhút nhát, không có dũng khí đối mặt với mọi chuyện, chỉ biết trốn tránh.
Nhưng may thay, tôi ít ra vẫn còn khả năng để trốn đi.
Tôi xoay người, bay ra nước ngoài.
Gần như cắt đứt mọi liên lạc, chỉ mong có thể bắt đầu một cuộc sống mới.
Cho đến gần đây, ba tôi lừa tôi về nước.
Ông ta ép tôi phải gả cho một người đàn ông đã ngoài sáu mươi tuổi làm vợ.
Tôi thật sự không chịu nổi nữa, nửa đêm đập vỡ cửa sổ, trốn khỏi nhà.
Trên đường, tôi định tìm một khách sạn ở tạm vài hôm rồi sẽ quay lại trường.
Không ngờ lại gặp Tống Kỳ Vũ.
Cứ thế, tôi theo anh về nơi anh sống — một căn hộ cao tầng sang trọng.
Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên trong đêm tĩnh mịch, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Tôi nhìn thấy người gọi, rồi bấm nghe máy.
“Tư Nam, về nhà thế nào rồi? Có nhớ anh không?”
Giọng nói bên kia là của Cedric, một người bạn tôi quen ở nước ngoài, người châu Âu.
Lúc tôi mới đến nơi, từng bị cướp, chính anh ta đã giúp tôi lấy lại đồ.
Sau đó, chúng tôi phát hiện học cùng trường, rồi thân thiết dần lên.
Tôi hơi bất lực trả lời:“Bên tôi đang là nửa đêm.”
Anh ta nói xin lỗi, rồi cười:“Suýt nữa quên mất, chúng ta chênh lệch múi giờ bảy tiếng. Mà này, nửa đêm rồi còn chưa ngủ… chẳng lẽ là đang ‘vận động’ đêm khuya đó hả?”
Cedric là người rất phóng khoáng, có gì nói nấy — đúng kiểu đàn ông châu Âu tự do.
“Nói đi, người đàn ông đang nằm cạnh em là ai? Trong lòng em còn có anh không?”
Câu nói đó đầy ám muội.
Mà Tống Kỳ Vũ chỉ cách tôi vài bước, giọng Cedric chắc chắn anh nghe thấy.
Nếu như đúng như “bình luận” từng nói — anh thích tôi — vậy thì khi nghe những lời này, anh sẽ có biểu cảm gì nhỉ?.
Tôi len lén liếc nhìn, muốn xem phản ứng của anh.
Nhưng gương mặt anh vẫn bình thản, không có chút cảm xúc nào.
Tôi tự giễu cười khẽ.
Phải rồi, mấy cái “bình luận” đó chắc chỉ là ảo giác do tôi thức khuya quá thôi.
Giờ đây, trước mắt tôi chẳng còn dòng chữ kỳ quái nào nữa.
“Anh đừng trêu em nữa, vài ngày nữa em sẽ về…”
Câu nói còn chưa dứt, trước mắt tôi lại hiện ra một loạt dòng chữ mới — lần này còn nhiều hơn cả trước.
[Nghe thấy lời nữ chính nói, nam phụ lại chìm vào u tối. Vết cắt trên cổ tay là để cưỡng ép bản thân không khóc sao?]
[Không còn cách nào khác, chỉ có làm vậy mới ngăn được suy nghĩ muốn giam giữ nữ chính trong đầu thôi.]
[Không lẽ không ai giống tôi, muốn xem cảnh nam phụ giam nữ chính à?]
[Đừng mơ, nam phụ chẳng có gan đâu. Sợ đến ngay cả danh phận “thanh mai trúc mã” cũng mất, cùng lắm chỉ có thể trộm khóc trong đêm thôi.]
Các dòng chữ nối tiếp nhau, tranh luận ầm ĩ.
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí để đọc tiếp.
Bởi tôi đã nhận ra điều mà những dòng chữ đó đang nói — Tống Kỳ Vũ đang chảy máu.
Tôi bật dậy khỏi ghế sofa, chạy tới bên anh.
“Tống Kỳ Vũ! Anh bị thương rồi!”
Anh như không nghe thấy, trong tay còn nắm chặt mảnh thủy tinh vỡ, cả ngón tay đều bị cắt rách.
Tôi quỳ xuống, nâng mặt anh lên, gọi khẽ:“Tống Kỳ Vũ, anh có nghe thấy em nói không?”
Viền mắt anh đỏ ngầu, đuôi mắt vẫn còn vệt nước mắt khô lại, trông vô cùng đau đớn.
Anh nở một nụ cười gượng gạo:“Không sao, chỉ là lỡ tay thôi.”
Nhưng tôi biết, chuyện này chẳng phải “lỡ tay”.
Tôi kéo anh ngồi xuống sofa, hỏi gấp:“Hộp thuốc ở đâu?”
“Dưới tủ tivi.”
Tôi lục tìm hộp thuốc, lấy bông và thuốc sát trùng giúp anh cầm máu, băng bó vết thương.
Điện thoại vẫn chưa cúp, bên kia vang lên giọng nói kinh ngạc của Cedric:“Tiểu Nam, em lừa anh à? Anh nghe thấy giọng đàn ông đấy, nói đi, đó là ai—”
Không muốn nghe thêm nữa, tôi cắt ngang, dứt khoát tắt máy.
Cúi đầu, tôi vừa bôi cồn i-ốt vừa nói nhỏ:“Mảnh thủy tinh cứ để đó, lát nữa em quét sạch là được.”
“Đau thì nói nhé, vết cắt sâu đấy, chắc phải vài ngày mới lành.”
“Dạo này đừng để nước dính vào, để vết thương khô nhanh hơn.”
Nói mãi mà anh chẳng đáp lời nào.