【Chương 14】
Sức nóng rồi cũng sẽ qua đi.
Sau giai đoạn đầu “gây bão”, tiệm bánh Ninh Ký dần đi vào ổn định.
Tôi từ chối tất cả lời mời hợp tác mang tính thương mại hóa, vẫn giữ đúng tinh thần ban đầu của một tiệm bánh nhỏ – số lượng giới hạn mỗi ngày, đảm bảo chất lượng cho từng chiếc bánh.
Cuộc sống trở nên yên bình, cũng ngọt ngào hơn.
Một cuối tuần mưa rơi, chúng tôi chẳng đi đâu cả, chỉ ở nhà cuộn tròn bên nhau.
Tôi nổi hứng, muốn dạy Diệm Trì nấu ăn.
Anh hào hứng lắm, nhưng suýt chút nữa làm cháy luôn cả cái bếp.
Cuối cùng, vẫn là tôi cầm chảo, còn anh… thì làm nhiệm vụ phá đám bên cạnh.
Tôi đang cắt cà chua thì anh từ phía sau ôm lấy tôi, cằm đặt lên hõm vai tôi.
“Ninh Ninh.”
“Hửm?” – Tôi vẫn chăm chú với đống cà chua.
“Anh đói rồi.”
“Sắp xong rồi.”
“Nhưng anh muốn ăn ngay bây giờ.”
Tôi quay đầu định trách anh thì… anh đã cúi xuống hôn tôi.
Nụ hôn mang theo hương vị ngọt thanh của cà chua, cùng sự bá đạo quen thuộc của anh.
Kết thúc, cả hai đều thở dốc.
Tôi trừng mắt: “Diệm Trì! Anh đừng có phá!”
Anh liếm môi, khẽ nói: “Ngọt thật.”
Mặt tôi lại đỏ bừng.
Người đàn ông này, từ sau khi tỏ tình, trình độ “thả thính” tăng lên theo cấp số nhân.
Sau bữa tối, chúng tôi nằm xem một bộ phim cũ trên sofa.
Bên ngoài mưa rơi tí tách, trong phòng chỉ có tiếng đối thoại từ màn hình.
Tôi tựa vào ngực anh, bắt đầu lim dim buồn ngủ.
“Ninh Ninh.” – Anh lại gọi.
“Gì…” – Tôi nhắm mắt đáp lại, giọng ngái ngủ.
“Em còn nhớ bản hợp đồng tụi mình đã ký không?”
Câu nói khiến tôi tỉnh cả ngủ.
Đúng rồi… hợp đồng.
Tôi gần như đã quên mất chuyện đó.
Tôi ngồi dậy, nhìn anh:“Nhớ chứ, sao vậy?”
Anh lấy từ dưới bàn trà ra bản hợp đồng tiền hôn nhân được cất trong két sắt.
Anh đưa tôi.
Tôi lật đến trang cuối.
Thời hạn hợp đồng: 1 năm.
Tôi đếm lại ngày tháng. Hình như… sắp hết hạn rồi.
【Chương 15】
“Vậy thì…” – Tôi lắc lắc bản hợp đồng, cố tình trêu anh. – “Ngài Diệm, hợp đồng của chúng ta sắp hết hạn rồi. Anh định… gia hạn chứ?”
Gương mặt Diệm Trì đen ngay tức thì.