1.
Khi nhận được điện thoại của mẹ, tôi đang lúi húi sắp xếp hành lý chuẩn bị mang về nhà.
Đã quá lâu rồi tôi chưa về, vừa nghe tiếng chuông, gương mặt tôi chẳng giấu nổi nụ cười.
“Mẹ à, mẹ gọi đúng lúc lắm. Con đang dọn hành lý đây. Mẹ xem có thứ gì muốn con mang về không, con mua rồi mang qua cho mẹ.”
Giọng mẹ tôi đầy phấn khởi:“Nhà có đủ cả rồi, không cần mang gì đâu. Có thứ gì cần thì chờ con về, để bố con đi mua. Đường xa như vậy, con với Tiêu Hằng lại còn dắt theo đứa nhỏ, mang nhiều đồ lỉnh kỉnh lắm, đi đường nhớ cẩn thận đấy.”
Mẹ nói không sai.
Chỗ tôi và Tiêu Hằng ở khá hẻo lánh, phải đi xe khách năm tiếng, rồi lại ngồi chuyến tàu địa phương ba mươi tám tiếng, cuối cùng xuống tàu bắt taxi mới về tới nhà.
Mẹ lo thằng bé hiếu động, ngồi xe lâu sẽ không yên, nên dặn dò đủ điều, đến mức tôi – một bà mẹ – còn chẳng tỉ mỉ bằng mẹ mình.
“Con biết rồi, biết rồi mà.” Tôi răm rắp nghe lời mẹ dặn.
Cuộc gọi kéo dài tận hai tiếng, điện thoại nóng ran, mẹ tôi mới nỡ cúp máy.
Nghĩ đến chuyện sắp được gặp lại mẹ, lòng tôi phấn chấn lạ thường, chưa đến nửa tiếng đã gói gọn xong hành lý cho mình.
Thu dọn đồ đạc của bản thân xong, tôi ngồi nghỉ một lát rồi bắt đầu xếp đồ cho Tiêu Hằng và Tiêu Viễn.
Bất ngờ, điện thoại vang “ting” một tiếng, một tin nhắn hiện lên màn hình.
Tin nhắn báo tôi đã mua vé xe khách ba ngày sau, đến thị trấn bên cạnh.
Bố mẹ của Tiêu Hằng sống ở đó, và từ ngày tôi lấy anh, năm nào Tết đến cũng chỉ về bên nhà anh ăn Tết.
Năm thứ hai sau khi cưới, tôi bắt đầu thấy nhớ nhà, muốn về ngoại một chuyến.
Nhưng trước khi đi, tôi lại phát hiện mình mang thai, mà thai không ổn định, đành bất lực hủy chuyến đi.
Sau đó con chào đời, nhưng vì sinh non nên cơ thể yếu ớt. Cộng thêm chuyện con còn quá nhỏ, đường về ngoại lại xa xôi, mẹ tôi không yên tâm, suốt những năm qua đều là bà và bố lặn lội nghìn dặm đến thăm tôi.
Năm nay, rõ ràng đã hẹn từ trước sẽ về nhà mẹ đẻ, tôi đã dặn Tiêu Hằng trước một tháng.
Anh ta khi ấy cũng đồng ý, còn nói rằng bao năm không về, phải mua nhiều quà biếu mang về cho bố mẹ tôi.
Vậy mà bây giờ, tấm vé về nhà anh ta là sao chứ?
Tôi cố đè nén nỗi bất an trong lòng, tự tìm lý do cho Tiêu Hằng, nghĩ có lẽ anh ta quên mất, theo thói quen mà mua vé về nhà bố mẹ anh.
Tôi đi đến thư phòng định tìm anh ta nói rõ chuyện này.
Vừa chuẩn bị gõ cửa, tôi nghe thấy Tiêu Hằng nói với con trai:
“Tiểu Viễn, đừng quên lời ba dặn nhé. Nếu mẹ con hỏi, con phải khóc lóc, mè nheo nói không muốn về nhà ông bà ngoại.”
Bàn tay tôi khẽ run lên, nghi ngờ chính đôi tai mình nghe nhầm.
Ngay giây sau, giọng non nớt của Tiêu Viễn vang lên:
“Con biết rồi, ba ơi. Con sẽ không để mẹ về nhà ngoại đâu.”
2.
Dù trong lòng chấn động đến mức tim như rơi xuống, tôi vẫn cố tỏ ra như không có gì, gõ cửa phòng làm việc.
Bên trong, một người đàn ông ngồi trước bàn làm việc, một cậu bé ngồi cạnh xếp Lego.
Hai cha con đồng loạt nhíu mày, như thể sự xuất hiện của tôi phá vỡ cảnh gia đình “hòa thuận” kia.
Tôi che đi nỗi tự giễu trong mắt, bình thản hỏi, dù trong lòng đã hiểu rõ:
“Lúc nãy em nhận được tin nhắn. Anh mua vé về nhà bố mẹ anh? Năm nay chẳng phải đã nói sẽ về nhà em sao? Anh mua nhầm à?”
Lông mày Tiêu Hằng cau chặt hơn, không hài lòng với cách xưng hô của tôi:
“Cái gì mà ‘bố mẹ anh’? Chúng ta kết hôn bao nhiêu năm rồi, em còn nói xa cách thế.”
Anh ta lảng tránh câu hỏi, chỉ nói:
“Năm nay không về nữa. Em gọi cho mẹ em một tiếng, nói sau này có dịp thì về.”
Câu trước vừa trách tôi gọi “bố mẹ anh” là xa cách, câu sau đã lộ rõ bản chất.
Thật đúng kiểu hai mặt.
Tôi chẳng buồn tranh cãi chuyện xưng hô, chỉ lạnh giọng hỏi thẳng:
“Vì sao đột nhiên đổi ý? Anh cho em một lý do đi. Em đã nói trước với anh một tháng rằng em muốn về nhà bố mẹ ăn Tết. Mẹ em mong lắm rồi. Giờ anh làm ầm lên thế này, em biết nói sao với bà đây?”
Có lẽ không chịu nổi sự chất vấn của tôi, ánh mắt Tiêu Hằng lóe lên vài tia bực tức.
“Là anh làm ầm sao? Em muốn về nhà mẹ thì lúc nào chẳng được, sao cứ phải là mấy ngày Tết này? Cuối năm là lúc bận rộn nhất, anh mà đi theo em về nhà, công việc của anh ai lo? Nhỡ cơ quan có việc cần tìm thì sao?”
Nghe đến đây, tôi suýt bật cười thành tiếng.
Anh ta tưởng mình là trưởng phòng à, cả đơn vị không thể thiếu anh ta chắc?
“Còn Tiểu Viễn thì sao? Nó đi học cả học kỳ rồi, giờ mới được nghỉ có hơn hai chục ngày. Em đã hỏi nó chưa, xem nó muốn về ngoại với em hay muốn ở nhà nghỉ ngơi?
Trước khi quyết định, em đừng có ích kỷ như vậy, chỉ nghĩ cho mình. Em cũng phải nghĩ cho anh và Tiểu Viễn nữa chứ.”
Thuận theo lời anh ta, tôi quay sang nhìn con trai.