14.
Con đường đã đi đến tận cùng, Tiêu Hằng muốn đưa tôi về. Nghĩ đến việc con trai còn ở nhà, tôi không từ chối.
Vừa về đến cửa, chị họ tôi dẫn con gái đến chúc Tết. Đã nhiều năm rồi chúng tôi không gặp nhau.
Vừa nhìn thấy chị, cả hai hét toáng lên, ôm chầm lấy nhau, xúc động không nói nên lời.
Chị nắm tay tôi, trò chuyện không dứt, còn Tiêu Hằng bị tôi bỏ quên ở một bên.
Nói chuyện xong, chị họ quay sang bảo con gái:“Con, chào dì đi.”
Cô bé ngoan ngoãn gọi một tiếng:“Dì ơi.”
“Ngoan quá.” – Tôi vui vẻ, móc bao lì xì đưa cho bé, giọng không kìm được dịu lại –“Đây là lì xì của dì, cầm lấy mua thứ con thích nhé.”
Cô bé nhận lấy, đôi môi càng ngọt ngào:“Con cảm ơn dì.”
Tôi kéo bé lại, định bế lên.
Không ngờ, Tiêu Viễn như một quả pháo bật ra khỏi phòng, lao thẳng đến đẩy cô bé ngã nhào xuống đất.
Miệng hét lên:“Đây là mẹ tôi! Không cho ai ôm hết!”
Tôi vội đỡ cháu gái dậy, che chở bé sau lưng.
Nhìn đứa con trai trước mặt – vừa quen vừa lạ – tôi không biết rốt cuộc đã sai ở đâu?
Mẹ tôi yêu tôi vô điều kiện, tôi biết ơn và đáp lại bằng chính tình yêu như thế.
Tôi áp dụng cách mẹ đã dạy để đối xử với Tiêu Viễn, nhưng những gì tôi nhận lại chẳng bao giờ là sự phản hồi tích cực.
Bên ngoài, Tiêu Viễn xấu hổ khi nhắc đến tôi, thậm chí hạ thấp tôi, gọi tôi là “bảo mẫu”.
Tôi lo cho từng miếng ăn, giấc ngủ của nó, sợ nó chịu một chút ấm ức.
Nhưng nó càng ngày càng quá quắt, hét vào mặt tôi, chẳng còn chút tôn trọng.
Đến khi tôi buông bỏ, nó lại níu lấy tôi, không chịu thả.
Cơn giận trong tôi bùng lên, tôi cũng đẩy Tiêu Viễn một cái, dùng đúng cách mà nó vừa làm với cháu gái mình.
“Tiêu Viễn, xin lỗi em ngay!”
Thằng bé nhìn tôi, trong mắt thoáng chút tổn thương.
“Con chẳng làm gì sai, con mới là con của mẹ.”
Tôi nghiêm giọng:“Nếu con còn nhận là con của mẹ, thì xin lỗi em đi.”
“Chỉ là bọn trẻ con giỡn nhau thôi, em không cần nghiêm trọng như vậy.” – Tiêu Hằng đứng ra, không chịu nổi nữa.
Tôi thậm chí không liếc anh ta một cái:
“Đây là nhà tôi. Không phục thì dắt con anh đi cho khuất mắt.”
15.
Mùng Bảy Tết, Tiêu Hằng buộc phải quay về đi làm.
Anh ta để Tiêu Viễn lại cho tôi.
Từ sau chuyện lần trước, tôi đã rất lâu không quan tâm đến Tiêu Viễn nữa.
Tôi bận rộn chuẩn bị hồ sơ, chạy khắp nơi phỏng vấn, chẳng còn thời gian, cũng chẳng còn sức lực.
Rất nhanh, tôi được nhận vào một công ty, bắt đầu cuộc sống “sáng đi tối về” như bố nó.
Mỗi ngày tôi chỉnh tề, rạng rỡ bước ra khỏi nhà – trở thành hình mẫu người mẹ mà trước đây Tiêu Viễn từng mong có nhất.
Nhưng nó lại chẳng hề vui vẻ.
Ngày khai giảng của Tiêu Viễn càng lúc càng gần.
Sáng hôm đó, khi tôi chuẩn bị đi làm, nó chặn cửa, nhìn tôi đầy mong đợi:
“Mẹ ơi, sắp đến ngày khai giảng rồi, con sẽ phải đi rồi. Mẹ có thể xin nghỉ một hôm, ở nhà chơi với con không?”
Tôi chỉ lắc đầu, tiếc nuối nhưng dứt khoát từ chối.
“Tôi sợ là không được đâu, dự án tôi đang theo rất quan trọng, tôi không thể rời đi.”
Thằng bé không cam lòng, hỏi lại:“Quan trọng hơn con sao?”
Tôi đi thẳng, mở cửa, dùng hành động trả lời thay cho lời nói.
Tình yêu của mẹ, đương nhiên là tình yêu vô điều kiện.
Nhưng người được yêu — nhất định phải xứng đáng.
Một tháng sau, dự án tôi theo sát đã kết thúc trọn vẹn.
Tôi nhận được một khoản tiền thưởng không nhỏ và vài ngày nghỉ phép.
Tôi nghĩ, đã đến lúc — có những chuyện cần phải làm cho rõ ràng rồi.
16.
Ở cục Dân chính, tôi chờ khoảng mười phút, Tiêu Hằng mới xuất hiện.
Anh ta ăn mặc khá chỉn chu, nhưng người nồng nặc mùi rượu, đôi mắt đầy tơ máu, trông biết ngay là tinh thần chẳng tốt đẹp gì – e rằng cả đêm qua không ngủ.
Tôi cũng cả đêm không ngủ.
Nhưng tôi vì quá phấn khích.
Còn lý do của anh ta thế nào – tôi chẳng buồn đoán.
Tiêu Hằng kéo môi nở một nụ cười gượng:“Gia Gia, hôm nay em xinh lắm, làm anh nhớ đến hồi đại học…”
“Dừng!” – tôi cắt ngang – “Chuyện cũ rích đó không cần nhắc nữa.”
Từ cục Dân chính bước ra, mặt tôi rạng rỡ, ánh hồng phủ kín gương mặt.
Còn trên mặt Tiêu Hằng chẳng còn chút máu, tinh thần rã rời, cả người như bị hút cạn sinh khí.
Anh ta vẫn không cam lòng, kéo tay áo tôi, dè dặt hỏi:
“Gia Gia, nếu anh chuyển công tác về thành phố em, có thể theo đuổi em lại từ đầu không?”
“Tất nhiên.”
Vẻ vui mừng kịp lóe lên trong mắt anh ta, nhưng chưa kịp bung nở thì tôi đã nói tiếp:
“Anh có quyền theo đuổi, còn tôi có quyền từ chối.”
Nghe vậy, Tiêu Hằng bước đi với vẻ thất thần, bóng dáng hụt hẫng.
Còn tôi – tôi bước thật dài về phía trước, bước về một cuộc đời mới của chính mình.
Phiên ngoại
Thực ra, Tiêu Hằng luôn rất sợ.