10.
Từ sau khi có án tích trong hồ sơ cảnh sát, Trương Hạo cuối cùng cũng không dám công khai quấy rối tôi nữa.
Nhưng trong lòng tôi, vẫn như có một tảng đá đè nặng.Tôi hiểu rất rõ, một kẻ cờ bạc đã bị dồn đến đường cùng thì chuyện điên rồ nào hắn cũng có thể làm ra.Chỉ cần hắn còn ở trong thành phố này, tôi sẽ không bao giờ thật sự yên tâm.
Tôi cần một giải pháp triệt để. Một lần dứt khoát, giải quyết tất cả.
Đúng lúc tôi đang phiền não vì chuyện đó, một người hoàn toàn ngoài dự tính lại chủ động liên hệ với tôi.
Là một tin nhắn gửi đến từ một số điện thoại lạ.
“Chào cô Lâm. Tôi họ Vương, là cựu nhân viên của công ty Trương Hạo. Tôi đang nắm giữ một số thứ mà tôi nghĩ, cô sẽ rất quan tâm.”
Tim tôi bất giác lỡ một nhịp.
Tôi lập tức gọi lại.
Đầu dây bên kia là giọng nói khàn khàn, uể oải của một người đàn ông trung niên.
Ông ta kể rằng mình đã làm việc cho công ty Trương Hạo hơn mười năm, từ một kế toán quèn đi lên vị trí trưởng phòng tài chính.Công ty phá sản, ông chủ cao chạy xa bay, để lại cả đống nhân viên như họ bị nợ lương hơn ba tháng. Đến mức cơm ăn áo mặc cũng trở thành gánh nặng.
“Nhà họ sống trong nhung lụa, mà tiền mồ hôi nước mắt của bọn tôi thì dám nuốt luôn!”
Giọng ông đầy căm phẫn.
“Tôi không cam lòng. Họ đã không để chúng tôi sống yên, thì tôi cũng không để họ yên.”
Ông cho tôi biết, ông đang giữ toàn bộ sổ sách kế toán của công ty — từ khi thành lập cho đến lúc đóng cửa — một bộ sổ kép hoàn chỉnh, cả bên ngoài lẫn bên trong.
Trên sổ sách ấy, ghi chép rõ ràng tất cả những hành vi phạm pháp suốt nhiều năm qua của công ty nhà họ Trương:trốn thuế, khai khống hoá đơn, sử dụng nguyên vật liệu kém chất lượng giả làm hàng đạt chuẩn… đủ cả.
“Bằng chứng này, đủ để khiến cả nhà họ vào tù mọt gông.”
Câu nói cuối cùng của người đàn ông khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Cúp máy xong, tôi lập tức kể chuyện này cho Tô Tĩnh.
Cô ấy nghe xong thì im lặng rất lâu.
“Giai Giai, đây là một cơ hội,”cô ấy nói.“Một cơ hội để triệt để chấm dứt mối phiền phức này.”
“Nhưng cậu cũng phải suy nghĩ thật kỹ. Một khi cậu giao nộp bằng chứng này, cả nhà họ sẽ thật sự sụp đổ hoàn toàn.”
“Chuyện này không còn là tranh chấp thương mại đơn thuần nữa, mà là tội phạm hình sự.”
“Và chỉ có cậu mới có quyền quyết định.”
Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, đứng trước cửa sổ sát đất của căn hộ, lặng lẽ nhìn dòng xe tấp nập bên dưới phố.
Trong đầu tôi hiện lên từng cảnh một của những tháng ngày vừa qua:
Bữa tiệc đính hôn, gương mặt đắc ý của Lưu Mai.Bãi đỗ xe ngầm, những lời thao túng tâm lý đầy ác ý của Trương Hạo.Trước công ty, ánh mắt khác lạ của đồng nghiệp.Buổi tiệc bày mưu tính kế, ánh mắt khinh khỉnh của họ hàng.Và… trong hầm để xe, đôi mắt đỏ ngầu điên loạn của Trương Hạo, khi hắn gào thét đòi kéo tôi xuống vực cùng hắn.
Tôi từng tự hỏi, có cần thiết phải làm đến mức tuyệt tình như vậy không?
Dù sao… cũng từng có một thời yêu nhau.
Nhưng còn họ thì sao?
Khi họ coi mức lương tám mươi triệu của tôi là “phao cứu sinh”, họ có từng nghĩ đến cảm xúc của tôi không?Khi họ chỉnh sửa ảnh, bịa đặt để vu khống, đẩy tôi đến chỗ thân bại danh liệt, họ có từng nghĩ đến tương lai của tôi không?
"Lúc Trương Hạo dùng bạo lực uy hiếp tôi, anh ta có từng nghĩ đến sự an toàn của tôi không?"
Lòng tốt… chỉ nên dành cho những người xứng đáng.
Còn với những kẻ muốn kéo bạn xuống địa ngục cùng chúng — thì bất kỳ sự nhân nhượng nào, đều là tàn nhẫn với chính mình.
“Tô Tĩnh, tớ đã quyết rồi.”Giọng tôi bình tĩnh nhưng kiên quyết.“Thứ gì là của họ, trả lại cho họ.”“Còn thứ gì thuộc về pháp luật… thì để pháp luật xử lý.”
Dưới sự giúp đỡ của Tô Tĩnh, tôi nhanh chóng sắp xếp cuộc gặp với vị quản lý họ Vương.
Tôi trả toàn bộ số tiền lương bị công ty họ Trương nợ ông ấy — và còn đưa thêm một khoản cảm ơn riêng.
Đáp lại, ông ấy trao cho tôi một chiếc USB — trong đó chứa toàn bộ bằng chứng phạm pháp của công ty Trương Hạo.
Về đến nhà, tôi cắm USB vào máy tính.
Những tập tin, số liệu và tài liệu đầy chấn động lần lượt hiện ra trước mắt. Không chút do dự, tôi bắt tay vào tổng hợp lại tất cả.
Sau đó, tôi chia nhỏ, ẩn danh và gửi đến từng cơ quan có thẩm quyền: Phòng thanh tra thuế, Cục quản lý thị trường, và các đơn vị pháp luật liên quan — kèm theo thông tin tố cáo chính thức.
Khoảnh khắc nhấn nút “Gửi”, tôi như vừa trút được tảng đá lớn trong lòng, khẽ thở phào một hơi thật dài.
Ngoài cửa sổ, bầu trời đã dần ửng sáng.Bình minh đang lên.Một ngày mới — cũng là một cuộc đời mới — đang bắt đầu.
11.
Hiệu suất làm việc của các cơ quan chức năng còn nhanh hơn tôi tưởng.
Chưa đầy một tuần sau, tôi đã nhìn thấy bản tin trên chuyên mục thời sự địa phương, đưa tin về việc công ty của Trương Hạo bị niêm phong điều tra.
Bản tin rất ngắn, ngôn từ vô cùng chính thống:
“Công ty vật liệu xây dựng có tiếng trong thành phố – Công ty TNHH Thực Nghiệp XX – do nghi ngờ trốn thuế trong thời gian dài, sản xuất và kinh doanh hàng giả, hàng kém chất lượng, đã bị cơ quan chức năng tiến hành niêm phong điều tra. Người đại diện pháp lý Trương XX hiện đang bị cảnh sát tạm giữ, vụ việc đang được xử lý theo đúng quy định pháp luật.”
Trong bản tin không nhắc đến Lưu Mai, cũng không nhắc đến Trương Hạo.
Nhưng tôi hiểu, trời của họ đã sụp xuống thật rồi.
Tin tức tiếp theo là do Tô Tĩnh báo lại, thông qua một vài kênh riêng.
Số tiền thuế mà công ty Trương Hạo trốn trong nhiều năm, cộng với mức phạt khổng lồ, đã lên đến con số không tưởng.
Tất cả tài sản đứng tên họ, từ nhà cửa, xe cộ đến tài khoản ngân hàng, đều bị phong tỏa và mang ra bán đấu giá để bù nợ và trả thuế.