3
Sáng thứ Hai, Quản lý Trần gọi tôi nói chuyện.
“Tiểu Tô, nghe nói bên Hoa Đằng mời cô?”
Tin tức cũng nhanh thật.
Tôi nói: “Vâng.”
Ông ta nhíu mày: “Cô định đi thật à?”
“Tôi đang suy nghĩ.”
Ông ta thở dài: “Tiểu Tô à, công ty đào tạo cô ba năm, cô định bỏ đi như vậy sao?”
Tôi nhìn ông ta.
“Đào tạo?”
“Đúng vậy, cho cô tài nguyên, cho cô khách hàng…”
“Những khách hàng của tôi, đã bị cướp 27 lần rồi.”
Sắc mặt ông ta thay đổi.
“Cái gì mà 27 lần? Cô đừng nói bậy.”
Tôi đứng dậy.
“Quản lý Trần, 27 lần, tôi đều nhớ rõ.”
Ông ta im lặng.
“Cô muốn thế nào?”
Tôi nói: “Tôi muốn nghỉ việc.”
“Cô đi rồi, khách hàng tính sao?”
“Khách hàng là của công ty, đâu phải của tôi.” – Tôi cười nhạt – “Chủ quản Chu từng nói như vậy mà.”
Ông ta có phần tức giận.
“Tô Niệm, cô đừng có không biết điều.”
“Ý ông là sao?”
“Nếu cô dắt khách hàng đi, tôi sẽ kiện cô.”
Tôi nhìn ông ta.
“Quản lý Trần, tôi chưa từng nói sẽ dắt khách đi. Khách hàng chọn theo ai, là quyền của họ.”
Ông ta sững người.
Tôi bước ra khỏi văn phòng.
Chu Dao đang đứng ngay ngoài cửa.
Cô ta nghe thấy hết.
“Tô Niệm, cô định dắt khách hàng nhảy việc?”
Tôi nhìn cô ta.
“Chủ quản Chu, tôi xin nghỉ việc.”
Tôi lấy đơn xin nghỉ từ trong túi ra.
Cô ta nhận lấy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
“Cô tưởng cô đi rồi, khách hàng sẽ đi theo cô sao?”
Tôi không đáp.
Cô ta cười lạnh: “Tô Niệm, cô tự tin quá rồi đấy. Khách hàng nhận là công ty, là thương hiệu, chứ không phải một nhân viên bán hàng quèn như cô.”
Tôi quay người, đi về phía chỗ ngồi của mình.
Phía sau, cô ta gào lên:
“Cô dắt được mấy người? Không có nền tảng công ty, cô chẳng là gì cả!”
Tôi dừng chân lại.
Quay đầu.
“Chu Dao.”
Cô ta khựng lại.
“Tôi gọi cô là Chu Dao, không phải Chủ quản Chu.”
“Cô…”
“Ba năm, cô cướp tôi hai mươi bảy lần.”
Văn phòng im lặng như tờ.
Tất cả mọi người đều quay lại nhìn.
“Lần thứ nhất, tám vạn, tháng 4 năm 2022. Lần thứ hai, mười hai vạn, tháng 6 năm 2022. Lần thứ ba…”
“Cô câm miệng!” – Mặt cô ta đỏ bừng.
Tôi bật cười.
“Tôi đều nhớ cả.”
Tôi xoay người, thu dọn đồ đạc, rời khỏi.
Sau lưng là một khoảng lặng chết người.
4
Ngày thứ ba sau khi nghỉ việc, tôi chính thức vào làm ở Hoa Đằng Khoa Kỹ.
Phòng nhân sự sắp xếp tôi vào bộ phận Kinh doanh số 1.
Giám đốc kinh doanh họ Lâm, hơn bốn mươi tuổi, nhìn qua đã thấy sắc sảo.
“Tô Niệm, chào mừng cô.”
Tôi nói: “Chào Giám đốc Lâm.”
Ông ấy mỉm cười: “Đừng căng thẳng. Quy định bên Hoa Đằng khác công ty cũ của cô. Ai phát triển khách hàng, người đó ký hợp đồng.”
Tôi khựng lại.
“Ý ông là gì?”
“Nghĩa đen thôi. Khách hàng do cô phát triển, cô theo sát, cô ký hợp đồng. Hoa hồng chia theo đóng góp, không theo tên ký trên hợp đồng.”
Tôi không nói gì.
Ông ấy lại nói: “Tôi biết trước đây cô bị cướp đơn không ít. Vì thế tôi mới muốn chiêu mộ cô.”
“Ông biết ạ?”
“Giới này nhỏ lắm.” – Ông đưa tôi ly nước – “Với lại, tỷ lệ tái ký của khách hàng bên cô là 89%, con số đó rất ấn tượng.”
Tôi nhận ly nước.
“Cảm ơn ông.”
“Không có gì. Làm tốt vào, Hoa Đằng không bạc đãi người có năng lực.”
Tuần đầu tiên đi làm, tôi gọi điện cho những khách hàng cũ từng liên hệ.
Lý tổng, Trương Tổng, chị Vương, và một vài người khác.
“Lý tổng, tôi vào Hoa Đằng rồi.”
Lý tổng cười: “Biết ngay mà. Bao giờ ký hợp đồng?”
“Khi nào ngài tiện ạ.”
“Mai đến công ty tôi.”
“Vâng.”
Cúp máy, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nắng đẹp.
Tôi lại gọi cho Trương Tổng.
“Trương Tổng, tôi…”
“Đừng nói nữa, mai ký hợp đồng.”
“Vâng.”
Thứ Sáu, tôi ký được ba khách hàng.
Tổng đơn hàng năm: ba trăm tám mươi vạn.
Giám đốc Lâm nhìn bảng thành tích, nhướng mày.
“Không tồi, tuần đầu đã có đơn rồi.”
Tôi nói: “Khách hàng vốn đã theo từ trước.”
“Tôi biết.” – Ông cười – “Giữ phong độ nhé.”
Tan ca, điện thoại tôi reo.
Là Quản lý Trần gọi.
Tôi không bắt máy.
Ông ta gọi lần nữa.
Tôi lại tắt.
Tin nhắn đến:
“Tô Niệm, có thời gian nói chuyện chút.”
Tôi không trả lời.
Lại thêm một tin:
“Bên Lý tổng là khách hàng công ty, cô đem đi là vi phạm quy định.”
Tôi nhìn tin nhắn, bật cười.
Tôi nhắn lại:
“Lý tổng chủ động tìm tôi. Có vấn đề thì tìm ông ấy.”
Ông ta không nhắn lại nữa.
Cuối tuần, tôi hẹn chị Vương đi ăn.
“Tô Niệm, cô đi rồi, công ty cũ của cô náo loạn cả lên.”
“Thế ạ?”
Chị Vương cười lắc đầu: “Chu Dao đến gặp Lý tổng, bị ông ấy đuổi thẳng ra ngoài.”
Tôi ngẩn ra.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó cô ta đến tìm Trương Tổng, Trương Tổng bảo đã ký với Hoa Đằng rồi. Mặt cô ta xanh lét tại chỗ.”
Tôi không nói gì.
Chị Vương lại nói: “Nghe đâu bị Quản lý Trần mắng cho một trận. Những khách hàng đó là do cô chăm sóc, cô ta tưởng ký tên cô ta thì khách sẽ là của cô ta chắc?”
Tôi uống một ngụm nước.
“Khách hàng theo người, không theo công ty.”
“Câu đó hay đấy.” – Chị Vương cười – “Tô Niệm, sau này cô nhất định sẽ càng ngày càng tốt.”
“Cảm ơn chị Vương.”
“Cảm ơn gì, là tôi tin tưởng cô.”
5
Một tuần sau, Chu Dao tìm đến tận nơi.
Cô ta đứng trước cửa Hoa Đằng, sắc mặt rất khó coi.
“Tô Niệm, ra đây.”
Tôi bước ra.
“Chuyện gì?”
Cô ta nghiến răng: “Cô đã cướp khách hàng của tôi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Tôi không cướp.”
“Còn không cướp? Lý tổng, Trương Tổng, chị Vương đều ký với cô rồi!”
“Họ tự chọn.”
Cô ta cười lạnh: “Tô Niệm, cô đừng giả vờ nữa. Cô cố ý đúng không?”
Tôi không nói gì.
Cô ta lại nói: “Tôi sẽ kiện cô. Dẫn theo tài nguyên của công ty đi là vi phạm pháp luật!”
Tôi bật cười.
“Chu Dao, khách hàng là người, không phải tài nguyên. Họ chọn theo ai là quyền của họ. Tôi không trộm dữ liệu, không tiết lộ bí mật, nghỉ việc hợp pháp, nhảy việc hợp pháp.”
Sắc mặt cô ta càng thêm khó coi.
“Cô…”
“Còn gì nữa không?”
Cô ta nhìn chằm chằm tôi vài giây.
“Tô Niệm, cô cứ chờ đấy.”
Cô ta quay người rời đi.
Tôi đứng trước cửa, nhìn bóng lưng cô ta.
Ba năm rồi.
Về lại văn phòng, điện thoại reo.
Là Lý tổng gọi.
“Tiểu Tô, Chu Dao vừa gọi cho tôi.”
“Nói gì ạ?”
Lý tổng cười: “Bảo cô mang theo tài nguyên công ty, khuyên tôi nên xem xét lại chuyện hợp tác.”
Tôi im lặng.
“Sau đó thì sao?”
“Tôi nói, tôi ký với Hoa Đằng là vì Tô Niệm. Nếu cô có thể tìm người nào giỏi hơn Tô Niệm để phụ trách dự án của tôi, tôi sẽ cân nhắc.”
“Lý tổng…”
“Cô ta cúp máy luôn.”
Tôi không nói gì.
Lý tổng lại nói: “Tiểu Tô, đừng lo. Tôi lăn lộn ba mươi năm trong nghề, cảnh gì chưa từng thấy. Cô ta chẳng làm gì được đâu.”
“Cảm ơn ngài.”
“Không có gì. À mà này, tuần sau tôi có một dự án mới, cô đến tiếp nhận nhé.”
“Vâng ạ.”
Cúp máy, tôi hít một hơi thật sâu.
Buổi chiều, Giám đốc Lâm gọi tôi vào văn phòng.
“Tô Niệm, nghe nói người bên công ty cũ của cô đến gây chuyện?”
Tôi gật đầu.
“Không sao, tôi xử lý ổn rồi.”
Giám đốc Lâm mỉm cười: “Tôi biết. Lý tổng vừa gọi điện cho tôi, khen cô làm việc rất chắc chắn.”
Tôi hơi ngẩn ra.
Ông ấy lại nói: “Yên tâm làm việc. Có chuyện gì công ty sẽ chống lưng cho cô.”
“Cảm ơn Giám đốc Lâm.”
“Không có gì.” – Ông lật vài tập tài liệu trên bàn – “À đúng rồi, dự án mới của Lý tổng, ước tính khoảng hai trăm vạn. Cô theo sát vào nhé.”
Mắt tôi sáng lên.
“Vâng.”