Khi tôi vừa bước ra khỏi phòng thì đụng phải Tô Nhạc Dao. Có lẽ do Tạ Thừa Châu mãi chưa về, hoặc cũng có thể là do cô ta đang dần chịu phản phệ, cơ thể bắt đầu thay đổi.
Cả người cô ta bồn chồn, vừa thấy tôi liền ánh lên tia hằn học trong mắt.
“Tôi hỏi lại lần nữa, A Châu đâu?”
Tôi nhướng cằm, chỉ về phía ngoài cổng:
“Chồng cô ở ngoài đó đấy. Sao? Mới mấy tiếng không gặp mà đã không nhận ra nữa à?”
Tô Nhạc Dao như bị sét đánh, đứng sững người tại chỗ.
“Cái lão vừa già vừa xấu đó sao có thể là A Châu được?”
Tôi cười nhạt: “Cô và anh ta còn có thể mang con tôi đi ‘cầm’, thì trên đời này còn chuyện gì không thể xảy ra nữa?”
Ánh mắt Tô Nhạc Dao bỗng đầy hoảng hốt, gần như sụp đổ: “Không thể nào… A Châu đã nói sẽ chữa khỏi cho tôi!”
“Tôi không muốn biến thành cái thứ nửa người nửa quỷ như thế!”
Cô ta vội vã lao ra ngoài, cố sức kéo Tạ Thừa Châu đang đầy thương tích trở vào.
Tạ Thừa Châu người đầy máu, vừa thấy tôi liền hất Tô Nhạc Dao ra, quỳ gối bò đến trước mặt tôi, mắt đỏ ngầu cầu xin:
“Vợ ơi, anh sai rồi… cầu xin em xin bà ngoại giúp anh. Chỉ cần em chịu cứu anh, chuyện gì anh cũng làm. Em không thích Tô Nhạc Dao, anh đuổi cô ta đi ngay lập tức!”
Tô Nhạc Dao không thể tin nổi những lời đó, nghiến răng nghiến lợi nhìn anh ta:
“Tạ Thừa Châu! Là anh hại tôi thê thảm thế này, anh đừng hòng vứt bỏ tôi!”
Dứt lời, cô ta phun ra một ngụm máu, sắc mặt càng lúc càng tái.
Tạ Thừa Châu vừa mất đi tuổi trẻ, giờ lại chứng kiến gương mặt thật của Tô Nhạc Dao, trong mắt chỉ còn lại thù hận.
Hai người cãi vã vài câu, rồi nhanh chóng lao vào đánh nhau.
Tôi chẳng buồn nhìn màn kịch dơ bẩn ấy nữa, thu dọn hành lý, rời khỏi đó đi tìm bà ngoại.
Bà không chịu gặp tôi, tôi liền chống bụng bầu quỳ gối trước cửa.
Cúi đầu lặng thinh, mặc cho đầu gối tê dại đau nhức cũng không lay chuyển chút nào.
Dường như bé con cũng cảm nhận được tôi đang nhận lỗi, ngoan ngoãn không lên tiếng.
Mãi đến khi sấm vang trời, mưa rơi như trút nước, bà ngoại thấy tôi đáng thương mới mềm lòng mở cửa cho tôi vào.
Gặp lại bà, tôi đỏ hoe mắt, nhào đến ôm chầm lấy.
“Bà ơi, con biết sai rồi… sau này con sẽ không bao giờ rời xa bà nữa.”
Đôi tay nhăn nheo già nua của bà chần chừ một lúc rồi mới nhẹ nhàng vỗ lưng tôi như ngày còn bé.
“Được, nhưng nếu lần sau con còn tuỳ tiện đi theo đàn ông nữa… bà sẽ không bao giờ tha thứ cho con.”
“Không đâu… lần này con thật sự sẽ không đi nữa rồi.”
9
Hồi còn trẻ, bà ngoại từng được một người thần bí cứu mạng.
Để báo đáp ân tình đó, bà ký một khế ước, trở thành chủ nhân của “Tiệm Cầm Đồ Giải Ưu”.
Vì bản thân tiệm vốn mang tính huyền bí, lại nằm ở nơi hẻo lánh, nên rất ít người biết đến sự tồn tại của nó.
Tôi lớn lên bên bà, tiệm quanh năm vắng vẻ, tôi cũng chẳng có lấy một người bạn.
Mãi đến khi vào đại học, quen biết Tạ Thừa Châu, tôi mới biết thì ra giao tiếp với người khác còn thú vị hơn là sống lủi thủi một mình.
Tạ Thừa Châu đối xử với tôi vô cùng tốt, không chê tôi tính khí kỳ quặc, cũng chưa từng hỏi đến chuyện gia đình tôi.
Anh ta còn dắt tôi đi mở mang tầm mắt, trải nghiệm thế giới bên ngoài.
Dưới sự theo đuổi nồng nhiệt của anh ta, tôi yêu mà không hề do dự.
Nhưng bà ngoại thì phản đối gay gắt.
Chỉ cần nhìn thoáng qua bức ảnh của anh ta, bà đã quả quyết nói: “Thằng này không được.”
Tôi thấy bà quá cố chấp, liền khăng khăng ở bên Tạ Thừa Châu.
Khi bà nổi giận đuổi tôi ra khỏi nhà, tôi cũng cứng đầu, thề rằng sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Bà ngoại đỏ hoe mắt, giọng nghẹn ngào đầy nỗi đau và dằn vặt:
“Lần đầu tiên thằng đó đến tiệm để ‘cầm’, bà đã muốn nói cho con biết. Nhưng bà không thể rời khỏi tiệm, đành phải tận mắt nhìn nó làm con tổn thương.”
“May mà cuối cùng bà đã nghĩ ra cách cứu con – để đứa bé trong bụng nói sự thật cho con biết.”
Tay tôi run rẩy đặt lên bụng, thì ra… đó chính là lý do tôi có thể nghe được tiếng nói của con.
Nước mắt ân hận lăn dài trên má.
Thì ra bà ngoại vẫn luôn tìm mọi cách để bảo vệ tôi. Bà chưa từng hận tôi.
Tôi nhào vào lòng bà, khóc đến tan nát cõi lòng.
Chính sự bồng bột của tôi đã hại chết các con tôi, khiến bà ngoại tuổi đã cao vẫn phải vì tôi mà lo lắng khôn nguôi.