1
Tôi giống mẹ về ngoại hình, nhưng tính cách thì lại giống ông ngoại—hiền lành và yếu đuối.
Mỗi lần bị bắ/t nạ/t rồi lén khóc một mình, mẹ đều bất lực thở dài, than rằng sao tôi lại di truyền đúng tính khí ấy của ông ngoại.
“An An, đừng sợ, để mẹ dạy con. Nếu là con trai bắ/t nạ/t, con cứ đá thẳng vào nó; nếu là con gái, con cứ đấ/m thẳng vào ngực, đảm bảo hiệu nghiệm.”
Mẹ ngồi xổm trước mặt tôi, vừa làm động tác minh họa vừa nghiêm túc chỉ dạy cách phản đòn nhanh nhất.
Bố đang ngồi trên ghế sofa xem tivi thì bất giác dịch người sang bên, khép chặt hai chân, chưa được bao lâu đã vin cớ thèm thu/ố//c rồi chạy ra ban công.
Tôi ngơ ngác nhìn mẹ, trong lòng tràn đầy nghi hoặc: Sao gương mặt dịu dàng ấy lại có thể thốt ra những lời sắc bén như vậy?
Cho đến khi thấy mẹ và bà ngoại uống rư/ợ//u rồi cãi nhau chan chát, tôi mới hiểu ra—hóa ra đây chính là “di truyền một dòng má/u”.
Mẹ luôn than phiền về tính cách mềm yếu của tôi, thường thở dài với bố:
“Sau này An An lớn lên, nhất định phải tìm một người đàn ông thật mạnh mẽ để bảo vệ nó.”
May mắn là sau đó tôi có thêm một đứa em trai, bù lại phần thiếu sót này. Mới mười tuổi, nó đã cao một mét tư, sau này chắc chắn sẽ thành một anh chàng cao lớn, rắn rỏi.
Nhưng từ nhỏ em trai đã nghịch ngợm, những lúc bố mẹ vắng nhà chẳng ai quản được, mà tôi thì tính tình yếu đuối, nó lại chẳng nể tôi.
Thế là bà nội chủ động đề nghị: bà rảnh rỗi, có thể lên thành phố trông nom bọn trẻ.
Bố mẹ cho rằng đây cũng là dịp tốt để hai chị em tôi vun đắp tình cảm, nên không phản đối.
Khi ấy em tôi mười tuổi, tôi mười ba, bà nội chính thức chuyển lên sống cùng chúng tôi.
Thực ra, ấn tượng của tôi và em trai về bà nội không sâu đậm lắm.
Ngoài mấy ngày Tết về quê ở cùng, gần như chẳng có bao nhiêu thời gian bên nhau.
Bố từng kể rất nhiều câu chuyện về bà, nói rằng bà đã trải qua nhiều gian khổ khi còn trẻ, hy vọng chúng tôi biết nghe lời bà.
Bởi vậy tôi cũng khá mong chờ sự xuất hiện của bà.
Nhưng hiện thực lại khiến tôi hơi thất vọng.
Ngày bà đến, vì mẹ không xin nghỉ được nên bố đưa tôi và em trai ra ga tàu đón.
“Chuyện gì đây? Sao phòng An An và phòng Khang Khang lại chênh lệch thế này?”
Bà vừa vào cửa, hành lý còn chưa kịp đặt xuống đã đi một vòng quanh nhà.
Bà chỉ vào phòng tôi, trách bố:
“An An chỉ là con gái, sao lại được ở phòng rộng thế? Cháu trai của tôi thì bị thiệt thòi thành ra thế này.”
Nói xong, bà cúi xuống hỏi em trai:
“Khang Khang, có muốn đổi phòng với chị không?”
Em chẳng thèm đáp, chỉ liếc bà một cái rồi kéo tôi chạy ra ngoài:
“Con hẹn bạn đi đá bóng rồi. Bố ở nhà nói chuyện với bà nhé, chị đi với con.”
Câu nói ấy khiến bà tức giận không ít. Ngay cả khi chúng tôi đã đóng cửa lại vẫn còn nghe tiếng bà oán trách rằng mẹ đã dạy hư em trai.
“Chị, sau này bà có nói gì thì đừng để tâm, hiểu chưa?”
Trong cửa hàng, em mua hai que kem, đưa tôi một cái:
“Thời buổi nào rồi mà còn cái kiểu trọng nam khinh nữ ấy.”
Tôi cầm que kem, khẽ cắn một miếng, nửa ngày mới khó nhọc nói ra một câu:
“Nhưng dù sao bà cũng là bà nội mà, chắc sẽ không quá đáng đâu…”
“Thôi, để em trông chị nhiều hơn một chút, kẻo bà đem chị bán đi, chị còn ngây ngô hỏi giá có hợp lý không nữa.”
Em thở dài bất lực, rồi đưa tay kẹp chóp mũi tôi.
“Ái da!” Tôi vội gạt tay nó ra, vừa bực vừa cười:
“Đáng ghét, em không biết lớn nhỏ gì hết. Chị là chị gái của em đó!”
Dưới nắng chiều, tôi đuổi theo em trai đánh đùa, nó vừa cười vừa tránh.
2
Tôi vốn tưởng chuyện đổi phòng chỉ là một đoạn xen nhỏ, ai ngờ đó lại mở ra một bước ngoặt mới trong đời.
Mẹ biết chuyện chỉ lạnh lùng cười khẩy, không hề để tâm.
Dù bà nội cứ lải nhải mấy lý lẽ phong kiến từ quê đem lên, cũng chẳng ăn thua.
Mẹ không nghe, bố thì vốn sợ vợ, càng chẳng dám đồng ý.
Còn em trai, việc nó không phản bác bà nội đã là nể mặt lắm rồi.
Chỉ có tôi, trong thời gian đó hễ bà nhìn là thấy chướng mắt.
Bà không dám nói thẳng trước mặt bố mẹ, chỉ kéo tôi ra một góc lén lút dạy dỗ:
“Con gái ở quê bằng tuổi con đã phải chăn bò, xuống đồng, sau khi tốt nghiệp cấp hai thì theo bà về quê làm ruộng.”
Những lời này khiến tôi ám ảnh, mấy đêm liền gặp á/c mộng.
Trong mơ, bò dê cứ đuổi theo tôi, hỏi vì sao còn chưa cắt cỏ, vì sao chưa cho chúng ăn.
Em trai thấy tôi phờ phạc nhiều ngày, bèn hỏi nguyên do.
Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn nói cho nó biết nỗi sợ trong lòng.
Nó im lặng không đáp, đêm hôm liền chạy vào phòng bà nội bày trò dọa ma, khiến bà ngã dập mông, nửa đêm phải đưa vào bệnh viện chụp chiếu bó thuốc.
Trước khi bị bố mẹ trút cơn giận bằng màn “đòn hội đồng”, nó chạy vào phòng tôi, ngồi xổm bên giường, nghiêm túc nói:
“Chị à, chị thà ôm ác mộng chứ không chịu mở miệng, vậy sau này khỏi làm chị gái của em nữa, làm em gái em luôn đi.
Nhanh, gọi một tiếng anh trai cho em nghe nào.”
Lời còn chưa dứt, mẹ đã sa sầm mặt đẩy cửa bước vào, túm lấy em trai lôi thẳng ra ngoài.