“Bà Lý ơi, cứu con với!”
Bà Lý khoác tạm áo ngoài, ngạc nhiên mở cửa:
“An An, con sao thế?”
Bà nội tôi đứng sau, bình thản giải thích:
“Nó không chịu uống thuốc, kêu đắng nên quậy thôi.”
Tôi bám chặt lấy áo bà Lý, nghẹn ngào:
“Đưa con đi bệnh viện, con xin bà…”
Đó là câu nói cuối cùng tôi còn nhớ trong lúc tỉnh táo.
8
Khi mở mắt lần nữa, tôi chỉ thấy ánh đèn trắng trên trần.
Đầu óc trống rỗng, chẳng nhớ gì.
Chỉ nghe tiếng cãi vã bên tai ngày một rõ, còn xen lẫn tiếng xô đẩy.
Rồi tôi nghe thấy tiếng khóc quen thuộc:
“Chị ơi? Bố mẹ ơi, chị tỉnh rồi!”
Tiếng nức nở vang chói bên tai.
Có người lao đến ôm chặt lấy tôi, nước mắt rơi ướt cả mặt.
Tôi mơ hồ, ngơ ngác nhìn em trai trước mắt.
“Chị, sao chị nhìn em như vậy?” Em trai ngừng khóc, vội lau nước mắt, rồi chạy ra cửa gọi lớn:
“Đừng ồn nữa, chị tỉnh rồi… nhưng chị hình như không nói được!”
Cửa phòng bệnh bỗng chốc im phăng phắc.
Trong lúc tôi còn bối rối, bố mẹ đã vội vàng chạy đến nắm chặt tay tôi, run rẩy gọi:
“An An.”
Giọng mẹ nghẹn ngào:
“Mẹ sai rồi… mẹ thật sự sai rồi.
Mẹ không nên để con ở một mình với bà.”
Bố cũng tiếp lời:
“Bố sẽ lập tức đưa bà về quê, không bao giờ để con phải ở riêng với bà nữa.”
“An An, nói gì đi con, đừng dọa bố mẹ.”
Họ đang gọi tôi sao?
Đầu óc tôi mụ mị, như không vận hành nổi.
Nhưng rất nhanh, tôi nhớ lại hết chuyện trước khi ngất.
Cảm giác nghẹt thở tưởng như sắp chết ập đến, khiến tôi bật khóc nức nở.
Hình ảnh mình run rẩy níu lấy bà Lý cầu cứu vẫn còn ám ảnh, làm tôi sợ hãi không dứt.
“Được rồi, có mẹ ở đây, An An đừng khóc nữa.” Mẹ vỗ nhẹ vai tôi, giọng dịu dàng dỗ dành.
Bố đứng lên, mắt đỏ hoe, kéo bà nội vào.
“Bà từng nói sẽ xin lỗi An An.” Bố lạnh lùng.
“Ta là mẹ anh, sao có thể như vậy? Bắt ta xin lỗi một đứa nhóc, sau này ta còn sống sao nổi?”
Nói xong, bà lại ngồi phịch xuống đất, bắt đầu màn quen thuộc:
“Các người định ép chết tôi phải không?”
Đúng lúc đó, ông ngoại xuất hiện.
Ông vội vã, áo quần xộc xệch, lặng lẽ kéo em trai ra ngoài:
“Cháu ra ngoài ngồi một lát, để ông bà nói chuyện với bố mẹ.”
Ngay sau đó, bà ngoại cũng xông vào, dép còn lẹp xẹp dưới chân.
Bà quét mắt nhìn bà nội đang ăn vạ, đẩy bố sang bên, quát lớn:
“Hôm nay tôi nói cho bà biết, dám hại cháu gái tôi, tôi sống chết cũng không tha!”