Vừa xuống máy bay, một bạn học đại học không mấy thân thiết bỗng ôm chầm lấy tôi:
“Tiểu Nhụy, anh nhớ em quá.”
Ngay giây tiếp theo, một người phụ nữ bước tới, thẳng tay tát tôi liên tiếp mấy cái.
Cô ta chửi tôi là tiểu tam, rồi quay sang chất vấn:
“Trì Diên Khải, đây là cái gọi là tăng ca của anh sao?”
Tôi bị đánh ngã xuống đất, trước mắt bỗng hiện lên mấy dòng chữ kỳ lạ:
“Vài cái bạt tai thật ngầu! Bạch nguyệt quang này đúng là kiểu ‘trà xanh’ đây mà!”
“Nữ chính sắp thức tỉnh rồi!”
Lúc ấy tôi mới biết, thì ra mình là nữ phụ bạch nguyệt quang trong một cuốn truyện ngôn tình truy thê.
Tôi lập tức gọi điện, khóc lóc:
“Cảnh sát ơi, cứu mạng với.”
Nam nữ chính: “?”
Chúng tôi chỉ là mâu thuẫn tình cảm, sao lại thành án hình sự rồi?
1
Cảnh sát tới, thấy rõ dấu vết đỏ rực trên mặt tôi, liền đưa họ về đồn ngay lập tức.
Sau khi điều tra sơ bộ, do thương tích của tôi chưa đủ cấu thành thương tích nhẹ, nên cuối cùng đưa ra hai phương án:
Hoặc hòa giải và bồi thường, hoặc bị tạm giữ năm ngày.
Trì Diên Khải nhìn tôi, đau lòng nói:
“Tiểu Nhụy, em có sao không? Có đau không?”
Vừa nói, anh ta còn đưa tay muốn chạm vào mặt tôi.
Tôi bực mình hất tay anh ta ra.
Còn vợ anh ta – Tống Nghiên thì tràn đầy bất bình:
“Nhưng cô ta là tiểu tam mà! Tôi là chính thất, chẳng lẽ không được đánh tiểu tam à?”
Lúc này, những dòng chữ lạ lại xuất hiện:
“Có vẻ bạch nguyệt quang này cũng không dễ đối phó đâu.”
“Cô ta tự mình chen vào hôn nhân của người khác, giờ còn mặt dày báo cảnh sát nữa chứ.”
“Nữ chính mau ly hôn đi, để cặp cẩu nam nữ này đến với nhau!”
Tôi nhíu mày nói:
“Tôi không cần tiền, cứ tạm giữ cô ta đi.”
Nói rồi, tôi rời khỏi cái trò hề này.
Tưởng rằng từ đây sẽ không phải gặp lại hai người họ nữa.
Nhưng tối hôm đó, tôi bị kéo vào một nhóm chat.
Trong nhóm không chỉ có Trì Diên Khải, mà còn có mấy bạn nam khác.
Anh ta lại xin lỗi tôi, lại nói thích tôi.
Còn mấy bạn nam kia thì xúm lại khích bác:
“Tha cho đại anh Khải của bọn tôi đi, ai mà chẳng biết anh ấy si tình với em thế nào.”
“Đúng đó, từ đại học tới giờ, Khải ca vẫn luôn thích em, đợi em bao nhiêu năm trời.”
“Bây giờ em khó khăn lắm mới về nước, có thể cân nhắc một chút không?”
Tôi đầy nghi ngờ, bèn mở lại khung chat giữa tôi và Trì Diên Khải.
Hồi đại học tôi là cán sự lớp, nên có kết bạn với tất cả bạn học.
Vừa mở khung trò chuyện với anh ta, tôi liền trầm ngâm.