Sau khi trò chuyện cùng ông nội, tôi và Triệu Minh về nhà.
Trên đường, chúng tôi ghé rạp xem phim. Không ngờ lại tình cờ thấy chị dâu.
Chị dâu dắt theo con, bên cạnh còn một người đàn ông lạ. Nhìn thế nào cũng giống một gia đình ba người.
Tôi vội vàng quay đi, không dám nhìn thêm.
Xem ra mẹ nói không sai, anh trai tôi thật sự sắp mất vợ rồi.
Nhưng tôi chẳng có ý định đi mách lẻo. Tôi biết với tính cách của anh ta, thế nào cũng tự chuốc lấy tai họa.
Khi Triệu Minh được nghỉ, chúng tôi cùng nhau đi du lịch.
Trong chuyến đi, chị họ thân thiết nhắn tin cho tôi, hỏi:
“Dạo này mẹ em làm dự án đầu tư thế nào rồi?”
Tôi ngạc nhiên, nào có nghe nói mẹ còn dự án gì.
Chị họ bảo, hình như là chị dâu bày ra. Mẹ đi khắp nơi quảng bá:
“Chỉ cần đầu tư thì chắc chắn lợi nhuận gấp mười lần trở lên.”
Đọc xong, tôi suýt phì cười.
Cũng chỉ có mẹ mới tin mấy lời hoang đường ấy.
Có vẻ chị dâu với anh trai đã làm lành, bởi tôi vẫn thấy chị đăng vài lần ảnh ăn uống ở nhà bố mẹ.
Nhưng nghĩ lại cảnh tượng trong rạp chiếu phim, tôi chắc chắn mọi chuyện không đơn giản.
Quả nhiên, sau chuyến du lịch, mẹ đã đến tận nhà tìm tôi.
Tôi vừa từ bệnh viện về đã thấy mẹ đứng trước cửa chờ.
Vừa thấy tôi, mẹ liền hớn hở:
“Đan Đan, con có bao nhiêu tiền tiết kiệm? Mẹ sẽ chỉ cho con một cách kiếm bộn tiền.”
Tôi mở cửa, mệt mỏi đáp:
“Con không hứng thú đâu.”
Mẹ theo sát sau lưng:
“Sao lại không hứng thú? Cơ hội kiếm tiền lớn như thế, con còn chẳng thèm quan tâm thì con quan tâm cái gì?”
Tôi không trả lời, chỉ rót nước, ngồi xuống sofa, nhắn tin cho Triệu Minh bảo anh về sớm.
Mẹ tiếp tục lải nhải:
“Dự án của chị dâu con ấy, lời lắm. Mẹ vừa đầu tư một vạn, sau một tuần đã được chia mười vạn. Con xem, chẳng phải tiền từ trên trời rơi xuống sao?”
Tôi bật cười:
“Vậy mẹ bỏ thêm tiền đi, con không có đâu.”
Mẹ vội vàng hỏi:
“Thế con tiết kiệm được bao nhiêu?”
Tôi qua loa:
“Vài vạn.”
Mẹ khinh khỉnh:
“Ít thì ít, nhưng cũng được. Nghe lời mẹ, con đầu tư vào đi, một tuần sau chắc chắn gấp mười lần.”
“Cách kiếm tiền béo bở thế này, mẹ chỉ nói với con thôi, người ngoài mẹ còn chẳng thèm tiết lộ.”
Tôi cạn lời.
“Con không hứng thú. Vài vạn này con để lo cho bản thân. Con đang có thai, cần tiền sinh con.”
Mẹ chẳng buồn quan tâm chuyện tôi mang thai, vẫn tiếp tục lải nhải khuyên đầu tư.
Tôi lười để ý, ôm gối ôm chơi điện thoại.
Mặc bà nói đến khô cả miệng, tôi vẫn không nhúc nhích.
Mẹ tức tối, đứng bật dậy mắng:
“Con thật chẳng biết nắm lấy cơ hội. Nhớ lấy, sau này đừng hối hận.”
Nhìn bóng bà bỏ đi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tối đó, Triệu Minh về, tôi báo tin mình mang thai. Anh mừng rỡ, dặn tôi phải chăm sóc thật tốt, hứa sẽ về sớm mỗi ngày để bầu bạn.
Tôi cũng kể chuyện mẹ tới dụ dỗ.
Triệu Minh thở dài:
“Sao mẹ lại tin mấy lời nhảm nhí đó được? Nói chia lãi gấp mười lần, rõ ràng là lừa đảo.”
Tôi ngáp dài:
“Em lười khuyên. Có khuyên mẹ cũng chẳng nghe đâu.”
Anh ôm lấy tôi:
“Giờ em là bà bầu, đừng suy nghĩ nhiều, cứ dưỡng thai cho tốt.”
Tôi gật đầu.
4
Đến Tết Dương lịch, tôi và Triệu Minh lại về thăm ông nội.
Nghe tin tôi có bầu, ông mừng rỡ, đưa tôi phong bao lì xì.
Ông còn cười bảo, tiền mừng cho chắt cũng đã chuẩn bị sẵn rồi.
Cuối cùng, ông dặn dò:
“Cha mẹ con giờ mất trí rồi, tin mấy trò đầu tư sinh lời. Con tuyệt đối đừng bỏ tiền. Thực sự có kênh kiếm tiền ngon thế, sao người ta phải đi nói với người khác?”
Tôi gật đầu:
“Ông mới là người nhìn thấu đời nhất.”