7
Tối đó, tôi và ông nhà không về nhà con trai.
Tôi thuê một chiếc ghế xếp của bệnh viện, ngồi cạnh giường ông cả đêm.
Nhưng không ngờ, sáng sớm tinh mơ, điện thoại con trai lại réo inh ỏi như đòi mạng.
Tôi vừa bắt máy, tiếng nó gầm lên trong phòng bệnh:
“Mẹ! Sao còn chưa về? Nhà đồ chưa giặt! Chưa làm bữa sáng! Đồng phục của bọn nhỏ cũng không biết để đâu! Mẹ mau về ngay lập tức!”
Tôi lạnh mặt, từng chữ từng chữ chất vấn:
“Bố anh còn đang nằm viện, tôi quay về thì ai chăm cho ông ấy?”
“Hay là anh xin nghỉ vài hôm, đến viện trông bố anh đi?”
Con trai tôi bực lên:
“Con lấy đâu ra thời gian mà hầu ông ấy? Mà bố chẳng phải chỉ trầy tí da, khâu mấy mũi thôi sao? Chân tay vẫn cử động được mà?
Mẹ cứ để bố nằm viện vài hôm đi, đợi mẹ về nhà dọn dẹp ổn thỏa, đưa Đại Bảo Nhị Bảo đi học xong thì hãy vào viện chăm cũng được!”
Tôi tức đến nỗi tay run không cầm nổi điện thoại.
“Giản Hải Phong, con còn là người không?
Bố con mất máu quá nhiều, tối qua suýt chút nữa không giữ được mạng!
Con làm con trai mà bố bị như thế cũng mặc kệ, giờ còn muốn mẹ bỏ bố lại bệnh viện, quay về nhà nấu cơm giặt giũ, hầu hạ cả nhà các người à?!”
“Tôi rốt cuộc đã sinh ra loại súc sinh máu lạnh tim đen như con từ bao giờ vậy hả?!”
Điện thoại đầu bên kia im lặng vài giây, rồi như bị kích động, nó gào lên:
“Không muốn giúp thì nói thẳng, đừng dùng đạo đức để ràng buộc tôi!
Nhà ai mà bố mẹ chẳng phải hỗ trợ con cái?
Người ta thì tận tình tận lực, còn bố mẹ thì sao?”
“Chẳng qua mỗi tháng giúp tôi trả chút tiền vay nhà, làm mấy việc nhà, trông hai đứa nhỏ. Thế là hết! Ba mẹ còn làm được gì nữa?”
Tôi run rẩy môi, yếu ớt biện minh:
“Bố mẹ chỉ có từng đó khả năng. Nhiều năm trước vì muốn con du học, nhà cũng bán rồi.
Tiền tích góp trước khi nghỉ hưu, bố mẹ cũng đưa hết cho con mua nhà, cưới vợ.
Giờ tiền hưu mỗi tháng cũng phần lớn đổ vào cái nhà nhỏ của vợ chồng con, con còn muốn gì nữa?”
“Chẳng lẽ con muốn rút máu hút xương của bố mẹ cho đến khi không còn gì mới vừa lòng à?!”
Tôi gào lên trong uất ức, dứt khoát cúp máy, nhào vào giường bệnh, ôm lấy ông nhà mà khóc nức nở.
Ông đưa tay run run vỗ nhẹ vai tôi, mắt đỏ hoe:
“Tố Quyên à, đừng khóc nữa. Cùng lắm thì mình đừng sống với chúng nữa, mình về quê!”
Tôi ngẩng đầu, gật mạnh:
“Về quê! Hôm nay đi luôn!”
8
Làm xong thủ tục xuất viện, tôi và ông nhà trở lại nhà con trai.
Cả hai vợ chồng nó đi làm, hai đứa nhỏ cũng đã đi học, nhà bừa bộn không ai dọn, quần áo bẩn, hộp cơm ngoài vứt ngổn ngang trên bàn.
Trước đây, dù mệt đến đâu tôi cũng sẽ lau dọn sạch sẽ.
Nhưng giờ tôi chẳng còn muốn động tay nữa.
Hành lý chẳng có gì nhiều, chỉ gói ghém vài bộ đồ, mang theo căn cước và hộ khẩu, tôi và ông nhà ra bến xe.
Sau hơn 5 tiếng, chúng tôi về đến quê—suốt chặng đường, con trai chẳng gọi lấy một cú điện thoại.
Về đến nơi, tôi mở điện thoại mới thấy trong nhóm gia đình có cả thông gia, con dâu đã đăng đầy ảnh và video.
Thì ra, trong lúc bố chồng nằm viện, con trai tôi – người tự xưng bận “không thể đến viện” – lại đang tổ chức tiệc sinh nhật… cho con chó của mẹ vợ!
Trong ảnh, đứa con trai “không có tiền đóng viện phí” lại chi hơn 2000 tệ mua cả đống đồ ăn nhập khẩu cho chó.
Cô con dâu “bận đến mức không có thời gian nấu ăn giặt đồ” thì tự tay nấu cơm chó, tắm rửa, chải lông cho nó.
Ngay cả đứa cháu gái mà tôi thương nhất cũng cười nói trong video:
“Nhà ngoại vui hơn nhiều, bà nội suốt ngày lắm lời, không đáng yêu bằng chó đâu.”
Cháu trai thì cầm khẩu súng đồ chơi vừa mua, hét ầm: