10
Nhưng bố cũng chẳng phải hổ giấy. Tôi nghe rõ ông dặn mẹ:
“Đi tìm sổ đỏ căn hộ đứng tên Đại Bình đi.
Con bé này bị chồng làm cho ngu rồi, không biết phân biệt nặng nhẹ. Năm cân vàng với một căn biệt thự, đứa ngốc nào chẳng biết chọn cái nào.”
“Con bé không nghe lời, thì đừng trách bố.”
Mẹ hơi chần chừ:
“Nhưng căn đó, cả nhà nó đang ở. Nếu bán đi, sau này bọn trẻ thì sao?”
Bố điểm ngón tay vào trán bà:
“Đúng là đầu óc rỗng tuếch. Bán nhà đi mua vàng, đưa vàng cho Chương Trình, thì biệt thự chẳng phải về tay mình sao?
So với biệt thự, ai còn muốn ở cái nhà ba phòng? Đại Bình chẳng lẽ không hiểu nổi à?”
Tôi vốn biết bố mẹ thiên vị em.
Nhưng nghe tận tai những lời ấy, tay tôi vẫn vô thức siết chặt.
Trong mắt họ, dù em có ăn trộm vàng, họ vẫn sẵn sàng đứng ra gánh thay.
Cái sự bao dung ấy, tôi chưa từng có.
Nhưng thôi, giờ tôi cũng chẳng cần nữa, vì tôi sẽ không gánh thay họ.
Qua camera, tôi thấy bố mẹ sốt ruột đến mức bán tháo căn hộ của em, rồi mua lại năm cân vàng, trao cho tôi:
“Nhàn Nhàn, bố mẹ nuôi con khôn lớn, chưa từng để ý đến tài sản. Chỉ cần con bình an thuận lợi, bố mẹ đã mãn nguyện rồi.”
Những lời này, nếu sớm nghe được, tôi hẳn sẽ xúc động biết bao.
Nhưng giờ, lòng tôi đã cứng lại.
Tôi đưa vàng trả lại tay họ:
“Bố mẹ giữ lại làm kỷ niệm đi. Hôm trước con mới biết, mấy thỏi vàng của nhà họ Chương vốn chỉ là mẫu trưng bày.
Mẹ, lần trước mẹ đổ oan em, giờ phải xin lỗi nó cho đàng hoàng.”
Bố trố mắt, không tin nổi:
“Hóa ra… vốn là giả?”
Mẹ cũng kinh hãi bật thốt:
“Chu Nhàn, đồ giả mà con không nói sớm, con có biết…”
Bà bỗng chụp tay che miệng.
Tôi nhìn chằm chằm:
“Con biết cái gì?”
Bố cố nặn ra nụ cười:
“Không có gì, chỉ là… không ngờ nhà họ Chương lại lấy mẫu trưng bày làm sính lễ.”
Tôi giả vờ không để tâm, xua tay:
“Ôi, chẳng sao. Họ đã bù cho con mười cân vàng thật, con gửi ngân hàng rồi.”
Nói xong, tôi dìu bố mẹ vào phòng tiệc riêng mà tôi đã đặt trước:
“Bố mẹ vu oan cho em rồi. Hôm nay con mời, cả nhà mình ngồi ăn một bữa, nói rõ mọi chuyện cho xong.”
Bố run giọng:
“Nhàn Nhàn, con xem, bố mẹ có bao giờ giữ lại đồng nào. Giờ già rồi, chẳng mong gì hơn, chỉ muốn ở gần các con. Về căn biệt thự mà con nói…”
Tôi quay sang vẫy tay gọi em, rồi mới trả lời:
“Bố nói căn đó à? Tiếc là người ta mua mất rồi.
Nhưng bố đừng lo, cùng lắm ba đến năm năm, con nhất định mua cho bố mẹ một căn biệt thự.”
Em gái gần như phát điên:
“Ba năm? Năm năm?”
Tôi thản nhiên:
“Mua biệt thự còn phải xem phong thủy, lại phải đợi nhà phù hợp. Nhỡ hàng xóm không tốt thì hỏng cả trải nghiệm.
Hơn nữa, vốn dĩ cũng là mua cho bố mẹ dưỡng già, có gì mà vội?”
Mồ hôi túa đầy trán bố, ông luống cuống lau đi:
“Bọn bố đâu cầu kỳ thế. Cứ có nhà ở trước đã.”
Tôi nhíu mày:
“Nhà hiện tại vẫn đang ở tốt đấy thôi. Dù chỉ hơn năm mươi mét vuông, nhưng hai người ở cũng chẳng chật chội gì.”
11
Em gái dậm chân:
“Bố! Mẹ! Lúc làm oan con, hai người nói thế nào? ‘Căn nhà này ngoài con ra thì chẳng ai vào, không phải con thì còn ai?’”
Giờ thì hay rồi, vốn dĩ chỉ là vàng giả, thế mà vội vã bán nhà của con.”
“Nói đi, cả nhà con giờ biết ở đâu?”
Tôi ghé sát gương mặt đỏ bừng của nó, chậm rãi hỏi:
“Bị vu oan khó chịu lắm đúng không?
Nhưng từ cấp hai đến đại học, chị đã bị em vu oan bao lần. Chu Bình, giờ em cũng nếm thử rồi chứ?”
Nó đột nhiên ngẩng lên, ánh mắt sáng quắc, như nắm được bí mật kinh thiên:
“Bố mẹ, hai người bị chị ấy lừa rồi. Chị ấy cố tình dùng vàng giả, là để trả thù chúng ta!”
Bố vẫn bán tín bán nghi:
“Nhưng… từ sau lễ đính hôn, chị con đâu có về, sao nó biết chúng ta sẽ làm vậy?”
Em giận dữ, đặt mạnh chén trà:
“Bởi vì suốt mười mấy năm nay, bố mẹ toàn làm oan người vô tội. Chị ấy quá hiểu tính hai người rồi.”
Tôi bật cười vỗ tay. Quả nhiên là chị em ruột, em gái hiểu tôi hơn bất cứ ai.