4
Lâm Nhiễm nghiến răng:
“Nếu không có bằng chứng thật, mấy người nghĩ tôi dám đến đây đối chất chắc?”
“Tôi vốn định giữ chút thể diện cho nhà các người, nhưng đã không biết xấu hổ thì đừng trách tôi!”
Giọng cô ta mỗi lúc một chua cay.
Mẹ tôi tức đến mức ngã quỵ xuống đất, ngất đi.
“Mẹ!” – Tôi hoảng hốt đỡ lấy mẹ, lập tức gọi cấp cứu.
Cùng lúc đó, Chu Dự nhân cơ hội kéo Lâm Nhiễm đi, bọn họ nói gì tôi đã chẳng còn nghe nổi nữa.
Tôi chỉ biết vội vàng cõng mẹ xuống tầng.
Đến bệnh viện, mẹ được đưa vào phòng cấp cứu.
Tiệc sinh nhật lẽ ra vui vẻ của bà, lại hóa thành bi kịch vì cơn tăng huyết áp.
Tôi cố nén nước mắt, gọi cho ba — lúc đó đang đi công tác — kể lại toàn bộ sự việc tối nay.
Ba từ sững sờ chuyển sang giận dữ:
“Chu Dự cái thằng khốn đó đang giở trò gì vậy! Ba gọi điện hỏi cho ra lẽ ngay!”
“Con lo chăm mẹ trước đi, chuyện này ba nhất định điều tra rõ!”
Cúp máy xong, y tá gọi tôi đi đóng viện phí.
Tôi vội vàng chạy xuống.
Giữa hành lang đông đúc, tôi chợt nhìn thấy Chu Dự — bên cạnh còn dắt theo một cô gái.
Anh ta không phải đang ở cùng Lâm Nhiễm sao?
Tôi lập tức đuổi theo.
Tới gần khoa sản, bỗng bị ai đó túm tóc giật mạnh từ phía sau.
“Con trà xanh chết tiệt! Bị tôi bắt quả tang rồi nhé!”
Lâm Nhiễm gương mặt méo mó, gào lên:
“Không chịu nổi thấy Chu Dự dỗ tôi nên cô liền nhắn tin bảo mình đau bụng, dụ anh ta đi viện cùng cô khám thai đúng không?! Cô còn biết xấu hổ không hả!”
Da đầu đau rát, tôi cắn răng xoay người, dùng thế võ khống chế cô ta.
Nhờ từng học taekwondo, cô ta hoàn toàn không phải đối thủ của tôi, bị tôi ấn chặt xuống đất.
“Cô điên vừa thôi! Tôi cũng bám theo Chu Dự tới đây! Anh ta đi với một cô gái khác cơ! Người cô nên tìm chính là cô ta!”
Lâm Nhiễm ngẩn ra.
Tôi kéo cô ta chạy vào khu khám bệnh.
Nhưng Chu Dự và cô gái kia đã biến mất không dấu vết.
“Diễn tiếp đi! Diễn cho tôi xem!” – Lâm Nhiễm gằn giọng, hất mạnh tay tôi ra.
“Không hổ là trà xanh chính hiệu, cô đúng là biết đạo diễn cả vở kịch cho riêng mình!”
Tôi nghẹn đến mức thở không nổi.
Uất ức và phẫn nộ tích tụ suốt cả đêm cuối cùng cũng bùng nổ.
Tôi rút điện thoại ra, lạnh giọng:
“Tôi sẽ báo cảnh sát.”
“Tôi không tin kiểm tra camera giám sát mà không tìm ra được ai mới là ‘Kiều Kiều’ thật sự đang dan díu với Chu Dự!”
5
Cảnh sát đến rất nhanh.
Tôi lấy lý do bị cố ý gây thương tích để tố cáo Lâm Nhiễm, đồng thời yêu cầu trích xuất camera hành lang bệnh viện làm bằng chứng.
Hình ảnh được tua lại từ đầu, từng khung hình một.
Cuối cùng, tôi cũng nhìn rõ gương mặt cô gái đi bên cạnh Chu Dự.
Rất giống tôi — bảy, tám phần là vậy — nhưng không phải tôi.
Đó là một nữ sinh cùng trường đại học, tên Tô Huệ Huệ.
Vì gương mặt khá giống nhau nên tôi đã từng chú ý đến cô ta.
Lâm Nhiễm nhìn chằm chằm vào màn hình, vẻ mặt cứng đờ, miệng lẩm bẩm:
“Không thể nào… sao lại là người khác được…”
Reng reng——
Điện thoại tôi rung lên, là tin nhắn từ ba.
“Kiều Kiều, ba đã điều tra rõ rồi.
Thằng súc sinh Chu Dự đó thật sự tìm một người thay thế con!
Nó biết mình có tật nên không dám nghe điện thoại của ba!”
Ba tôi dù sao cũng là tổng giám đốc của một trong những tập đoàn lớn nhất thành phố.
Không chỉ hành động nhanh gọn mà còn gửi luôn toàn bộ hồ sơ chi tiết.
Hóa ra, Chu Dự đã bao nuôi Tô Huệ Huệ từ một năm trước.
Khi đó, anh ta đã công khai hẹn hò với Lâm Nhiễm.
Vì không nỡ bỏ người yêu có gia thế quyền lực,
anh ta chọn cách bắt cá hai tay — vừa giữ được Lâm Nhiễm,
vừa để Tô Huệ Huệ âm thầm sinh con cho mình.
Có lẽ sợ bị Lâm Nhiễm tra ra, Chu Dự đã đổi tên WeChat của Tô Huệ Huệ thành tên tôi — người cháu gái ít liên hệ — để tiện che giấu mối quan hệ dơ bẩn đó.
Tôi ghê tởm đến mức muốn nôn.