Cửa bật mở, gã béo xăm trổ dẫn người xông vào, cứu tôi một mạng!
May mà trước khi đi, tôi đã gọi cho gã tới nhận nhà.
Nếu không, ngày mai liệu còn thấy mặt trời, chưa chắc!
Gã béo chỉ tung một cú đá, không đánh thêm, tránh phạm pháp.
“Anh, cảm ơn anh!” Tôi run rẩy, lòng ngập tràn cảm kích và sợ hãi.
“Con tôi ơi!” Chu Minh bị đá ngã sõng soài, bò dậy không nổi, mẹ hắn khóc rú lên, nhào tới đỡ.
Nhưng gã béo không cho bọn họ kịp mè nheo:
“Anh em, mời bọn họ ra ngoài!”
Bốn người đàn ông lực lưỡng lập tức xốc cha con họ Chu, ném thẳng xuống sân chung cư.
Còn Tiểu Bảo, tôi đích thân bế xuống, vì gã béo cũng không dám chạm vào.
Xuống dưới, cả nhà Chu khóc la thảm thiết, nhìn đến thê lương.
Gã béo rất chu đáo, mang theo cả sữa, bỉm.
Quần áo của bọn họ bị nhét vào mấy bao tải, bốn năm bao liền, quẳng hết ra cạnh đường.
Chu Minh không cam lòng, gào thét lật ngược trắng đen:
“Cô không sinh được con, bắt tôi giả vờ DINK. Tôi vì chiều cô mà không có con, bố mẹ tôi bất đắc dĩ mới phải sinh muộn. Giờ cô đuổi cả nhà ra đường, ly hôn với tôi, cô không sợ báo ứng sao?!”
Lời hắn khiến đám hàng xóm xung quanh bắt đầu xì xào:
“Trời ạ, không ngờ con bé này lại độc ác thế…”
“Quả là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Không sinh được thì ly hôn đi, còn bám riết làm gì. Bà mẹ chồng tuổi cao còn sinh thêm, vậy mà nó lại đuổi cả nhà ra đường!”
“May quá, con trai tôi chưa cưới vợ. Phải dặn nó mở to mắt nhìn, kẻo rước phải loại này về thì nhà tan cửa nát!”
Chu Minh thấy dư luận nghiêng về phía hắn, đắc ý mỉm cười:
“Em đừng làm loạn nữa. Ta sống tốt với nhau chẳng phải hơn sao? Em không sinh được, anh chưa từng chê em, sao cứ phải làm ầm cho thiên hạ cười?”
Mẹ hắn cũng hùa vào, bế Tiểu Bảo khóc nức nở:
“Tội nghiệp con tôi! Nếu không vì con đàn bà này không sinh được, chúng tôi đâu phải khổ sở thế này…”
“Còn mặt mũi nói tiếp à? Tôi đã ly hôn, ai còn muốn sống với các người!”
Tôi lấy tờ thỏa thuận ly hôn, giơ cao cho mọi người nhìn rõ, để dập tắt mọi lời bịa đặt.
“Các người diễn kịch quả là xuất sắc.” Tôi cong môi cười lạnh, chỉ tay về phía màn hình lớn ngoài sân chung cư – vốn dùng chiếu hoạt hình cho bọn trẻ:
“Chỉ tiếc, màn kịch này… sắp bị bóc trần rồi.”
Người vây xem bắt đầu dao động, ánh mắt chao đảo.
Có lẽ, tôi thật sự bị oan?
“Đứa nào diễn kịch, đứa đó trời đánh thánh vật!”
Mẹ Chu thấy ánh mắt tin tưởng của cư dân dần dần nghiêng về phía tôi, cuống quýt đến mức phải phát độc thề.
Nhưng lần này, tôi không để cho bọn họ có cơ hội tiếp tục bôi nhọ. Tôi lập tức chiếu đoạn ghi hình lên màn hình lớn.
Toàn bộ âm mưu, toan tính mà bọn họ bàn bạc buổi sáng, phơi bày trước mắt mọi người, xé toang lớp mặt nạ giả dối!
“Sau này, mấy người nhớ đấy nhé, trời mưa thì đừng có ra ngoài, kẻo bị sét đánh chết toi!” Tôi cười rạng rỡ, kiêu ngạo: “Ông trời chuyên trị loại ác nhân như mấy người thôi!”
“Trời ạ, hóa ra chính bọn họ mới là kẻ xấu, lại còn vu oan trước!”
“Đúng thế, còn dám vu cho người ta không sinh được, chuyện này truyền ra ngoài thì ai dám lấy nữa?”
“Ghê gớm thật, ác độc như vậy, muốn hủy hoại cả đời con gái nhà người ta!”
Cư dân phẫn nộ, lời chửi rủa như mưa, có thể dìm chết cả nhà họ Chu.
Chu Minh và mẹ hắn không ngờ đoạn ghi hình đó lại tồn tại.
Thực ra, đó là camera tôi lắp từ trước, khi còn ở một mình, đề phòng trộm cắp. Nếu không xảy ra chuyện này, chính tôi cũng đã quên nó.
Tôi còn công khai cả mấy status mẹ chồng đăng, mặc cho họ hàng vào chửi bới, vu oan tôi.
Lập tức, cư dân càng phẫn nộ, chửi bới dữ dội hơn!
“Cái loại người rác rưởi! Con dâu đã xin nghỉ phép, vất vả chăm sóc, vậy mà bà ta lại đi bôi nhọ. Nếu tôi là con dâu, tôi thẳng tay quẳng bà ta từ trên lầu xuống cho rồi!”
Danh dự và trong sạch của tôi, cuối cùng cũng được chứng minh.
Còn Chu Minh và mẹ hắn, bế Tiểu Bảo, chật vật bỏ chạy giữa những tiếng mắng nhiếc của hàng xóm.
10