1
Thấy tôi và ông nhà tháo găng tay dứt khoát, con trai nổi giận:
“Chỉ vì không giúp bố mẹ đóng bảo hiểm hưu trí mà căng vậy sao?”
“Hai trăm ngàn đó con đưa cho bố mẹ vợ rồi, giờ đào đâu ra tiền cho bố mẹ nữa?”
“11 giờ thương lái tới lấy hàng rồi, mấy trăm ký rau chưa bó xong, ai thu hộ con đây?”
Thái dương tôi nhói lên từng cơn.
Không giúp đóng bảo hiểm cho bố mẹ mà còn mở miệng oán trách?
Mười năm trước, cơ quan bảo hiểm từng mở chương trình đóng tự nguyện cho người không thuộc biên chế nhà nước.
Chỉ cần mỗi người nộp năm chục ngàn, đến tuổi hưu sẽ được nhận lương hưu đều đặn.
Nhưng năm đó con tôi vừa tốt nghiệp, bạn gái chưa cưới đã có bầu.
Để giúp nó mua nhà, mua xe, làm đám cưới, tôi và ông nhà đành đau lòng từ bỏ cơ hội đó.
Sau này gom góp đủ thì chương trình kia đã dừng.
Từ đó, chuyện có được lương hưu trở thành nỗi trăn trở của chúng tôi.
Mới đây, cơ quan bảo hiểm lại mở đợt đóng bù, tôi và ông nhà không đắn đo, rút luôn 200 ngàn tích góp cả đời.
Con trai biết chuyện, vội xung phong:
“Bố mẹ lớn tuổi rồi, kẻo bị lừa. Để con đi làm giúp cho chắc.”
Ai ngờ cái “giúp” đó kéo dài suốt nửa năm.
Lúc thì bảo thiếu giấy tờ, lúc lại nói thiếu vốn mua giống, phân bón, thu//ốc sâu nên “tạm ứng trước”.
Dạo gần đây, rau được mùa, giá lên cao.
Tôi và ông nhà dậy từ hai giờ sáng ra vườn làm không ngừng, chỉ mong nó nhanh chóng hoàn tiền để kịp hạn đóng bảo hiểm.
Nhưng hôm nay tôi mới biết —
Nó có đóng bảo hiểm thật.
Nhưng là... cho bố mẹ vợ!
Tôi không nói gì, con trai càng khó chịu:
“Nếu hồi trẻ bố mẹ chịu khó lo xa, hoặc ít nhất để lại tài sản thì giờ đâu đến nỗi này.”
“Nếu không phải vì bố mẹ bất tài, con đã không phải quay về quê trồng rau. Thằng Hổ ra trường ba năm đã lái BMW, còn con thì sao?”
“Giờ giá rau vừa lên một chút, bố mẹ lại giở thói hờn dỗi.”
“Được thôi, giỏi thì bỏ đi, để cả ruộng rau hư hết, để con làm trò cười cho thiên hạ!”
“Ờ, ai bảo con bất hiếu đến mức lấy tiền dưỡng già của bố mẹ đi đóng bảo hiểm cho bố mẹ vợ cơ chứ?”
Ông nhà tức đến đỏ bừng mặt, tay run run chỉ thẳng con trai:
“Từ Phong, con còn biết mình đang nói tiếng người không đấy?”
Nó lại khinh khỉnh đảo mắt:
“Dù sao con cũng không thể kiếm ra hai trăm ngàn nữa để đóng cho bố mẹ đâu. Nếu muốn có tuổi già tử tế, thì cứ cắm đầu mà làm đi.”
“Con mà không sống sung túc, thì sau này bố mẹ có đi nhặt rác con cũng không lo nổi đâu.”
Tôi không kìm được nữa, tát thẳng vào mặt con trai đang nói lải nhải:
“Từ nay, tao với bố mày coi như không có đứa con này!”
“Yên tâm, dù chúng tôi có phải đi ăn xin cũng không bước vào cửa nhà mày! Còn chuyện vườn rau hay việc nhà, đừng mong tao và bố mày đụng tay!”
Dứt lời, tôi kéo ông nhà – người đang tức đến nghẹn họng, leo lên xe ba bánh, rời khỏi mảnh vườn rau mà chúng tôi đã gắn bó bao năm.
2
Chỉ đến khi khu ruộng bị bỏ lại phía sau, gió rít bên tai, ông nhà mới cất lời:
“Không trông cậy gì vào nó được nữa rồi. Giờ chỉ còn hai tháng, mình lấy đâu ra 200 ngàn?”
Tôi không nói không rằng, quay xe về căn nhà cũ.
“Anh còn nhớ năm thằng bé vừa tốt nghiệp, đúng đợt bị phong tỏa không?”
“Bà sui còn hù: nếu trong ba ngày không mua được nhà trả một cục, thì sẽ dắt Huệ Huệ đi phá thai.”
Mắt ông sáng lên:
“Chính vì thế mình mới đứng tên căn nhà đó.”
Đúng vậy.
Tuy cuối cùng cái thai vẫn không giữ được, nhưng trên giấy tờ, căn nhà đó là tài sản của tôi và ông nhà.
Tôi gom giấy tờ nhà đất, chứng minh nhân dân, bỏ vào túi thật cẩn thận rồi cùng ông nhà tới trung tâm giao dịch nhà đất lớn nhất huyện.
Căn nhà nằm ở khu đắc địa nhất thị trấn – gần bệnh viện, trường học, giao thông thuận tiện.
Bên môi giới đảm bảo: “Chưa đầy nửa tháng là bán xong!”
Rời khỏi văn phòng giao dịch, tôi mới để ý điện thoại kêu liên tục vì tin nhắn trong nhóm gia đình.
Mở ra xem, hóa ra là Từ Phong.