Cô ta đang ôm ấp một người đàn ông ngay trong phòng khách.
Sau khi xong chuyện, gã đàn ông lạnh mặt mắng:
“Vì muốn giữ lại cái nhà đó, cô dám đem con của chúng ta ra làm điều kiện mặc cả? Cô ác thật đấy!”
Tất nhiên, đoạn clip đó, ông nhà cũng gửi cho Từ Phong.
Ngay sau đó, bên kia vang lên tiếng đập phá, kèm theo tiếng gào giận dữ:
“Trần Huệ Huệ!”
“Con khốn!”
“Tao giết chết mày!”
Ông nhà vội vã dặn dò:
“Đều là người có học, có chuyện gì thì giải quyết đàng hoàng, đừng có động tay động chân!”
Sau đó, ông cụ nhẹ nhàng cúp máy, phong thái “lặng lẽ làm việc lớn”.
Chỉ vài phút sau, qua camera, chúng tôi thấy Từ Phong sầm mặt, đi thẳng ra ngoài.
Đến tối, tôi nhận được điện thoại từ mẹ của Huệ Huệ:
“Cả hai mau đến bệnh viện Nhân dân số Một đi!
Hôm nay mà các người không cho tôi một lời giải thích, tôi báo công an đấy!”
Tôi và ông nhà lại tất bật lái xe ba bánh đến viện.
Vừa đến nơi, đã thấy Huệ Huệ nằm trên giường truyền nước, mặt mày trắng bệch.
Mẹ cô ta thì túm áo tôi, không buông:
“Bà cũng là đàn bà, vậy mà chỉ vì con gái tôi không chịu cho bán nhà, bà lại đâm chọc với con trai, vu khống con tôi hư hỏng!”
“Trên đời này làm gì có mẹ chồng nào độc ác như bà?
Sao bà không chết đi thay cháu ngoại của tôi cho rồi, đồ đàn bà thối tha!”
Chả biết đau mỏi chỗ nào, nhưng đánh người, chửi bới thì khí thế ngút trời.
Vì Huệ Huệ vẫn là con dâu trên giấy tờ, tôi vẫn giữ lễ phép:
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Huệ Huệ nước mắt lưng tròng, diễn vai thê thảm.
Mẹ cô ta phẫn nộ ra mặt.
Chỉ có cha cô ta là tái xanh, tái tím.
“Còn không phải là cái thằng con trai tốt của bà à?”
“Nghe bà bịa đặt linh tinh, rồi quay sang đánh đập con gái tôi.
Kết quả là... con bé bị sảy thai!”
“Chúng tôi mặc kệ, giờ một là chuyển nhà sang tên cho con gái tôi, hai là để thằng con bà ngồi tù mọc rêu luôn!”
9
Từ Phong ngồi chồm hổm ngoài phòng bệnh, mặt cắt không còn giọt máu.
Vừa thấy tôi và ông nhà, nó lao tới ôm chân:
“Bố! Mẹ! Cứu con với!”
“Con mới hơn ba mươi, còn là một đứa trẻ, đời con mới chỉ bắt đầu...”
“Nhà mất thì còn mua lại được, nhưng thanh xuân thì không!”
“Vườn rau của mình lời lắm!
Chỉ cần hai người giúp con thoát lần này, con hứa—ba năm nữa nhất định nhà mình sẽ vực dậy!”
Ông nhà bất ngờ hỏi một câu:
“Cái nhà kính kia mỗi tháng lời bao nhiêu?”
Từ Phong tưởng bố nghi ngờ, liền mở app ngân hàng khoe luôn:
“Bố xem đi, mỗi ngày thấp nhất cũng ba ngàn.
Tháng nào cũng lời tầm một trăm ngàn.
Trừ hết các chi phí, mỗi năm để ra ít nhất năm trăm ngàn!”
Ông nhà... cười.
Nhưng là nụ cười buồn cay đắng.
“Thế thì càng hay—một năm con kiếm nửa triệu, mà lại nhìn bố mẹ vì 200 ngàn tiền dưỡng già phải trằn trọc cả đêm?”
“Từ Phong, vì sao?”
“Chẳng phải có tiền hưu là bố mẹ sẽ tự lo được cho mình, cũng là đỡ gánh nặng cho con sao?”
“Tiền con nhiều đến mức đó, đủ đóng bảo hiểm cho cả hai bên nội ngoại, sao lại nhất quyết để bố mẹ phải khổ?”
Từ Phong đập đầu xuống đất lộp bộp:
“Bố ơi! Con thề!
Chỉ cần lần này bố mẹ cứu con, sau này con nhất định hiếu thuận!”
“Có tiền rồi con sẽ đưa bố mẹ đi du lịch, ăn đặc sản khắp nơi.
Để bố mẹ được sống sung túc, an nhàn tuổi già!”
Nó vẽ ra đủ thứ giấc mơ màu hồng, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đóng bảo hiểm cho bố mẹ.
Tôi chợt hiểu ra tất cả.
“Thì ra... con không muốn bố mẹ có tiền hưu là vì sợ tụi tao có tiền rồi sẽ ‘cứng cựa’, không còn toàn tâm toàn ý làm trâu làm ngựa cho tụi mày nữa, đúng không?”
Trong đôi mắt đỏ ngầu của Từ Phong, ánh lên tia điên dại:
“Không ai có thể thành công dễ dàng.
Một gia đình muốn hưng thịnh, thì phải có ba thế hệ cùng nhau gánh vác!”