14.
Linh cảm của tôi, quả nhiên không sai.
Vài ngày sau, mạng xã hội bỗng nổ tung vì một bài “bóc phốt” nhắm thẳng vào tôi.Tiêu đề đầy bi kịch: “Bị tiểu thư nhà giàu hủy hoại cả đời — lời kể của một cựu đồng nghiệp.”
Bài viết không nêu tên, nhưng chỉ cần đọc vài dòng, ai cũng biết người trong câu chuyện là tôi.
Tác giả tự xưng là một “nữ nhân viên hiền lành, chăm chỉ, nhưng bị quyền thế chà đạp”.Còn tôi — bị miêu tả như một ác nữ khinh người, thù dai, dùng quyền lực để đạp người khác xuống bùn.
Cô ta viết rằng, chỉ vì một cuộc tranh cãi nhỏ khi thực tập, tôi đã nổi giận, dùng quan hệ trong tập đoàn để khiến cô ta cùng cấp trên bị đuổi việc, thậm chí còn bị “phong sát” trong cả ngành.
Bài viết dài hàng nghìn chữ, ngôn từ bi thương đến mức khiến người ta tưởng cô ta vừa bước ra từ một bộ phim ngược tâm.Cô ta — “đóa hoa trắng bị chà đạp”,Còn tôi — “nữ ác nhân sinh ra đã có tiền và thú vui là hành hạ người khác”.
Kèm theo đó là mấy tấm ảnh “làm chứng”:Một bức chụp tôi lái Ferrari đến công ty,Một bức khác là tại buổi tiệc thương giới, khi tôi và Cố Ngôn đứng cạnh nhau.
Những bức ảnh được cắt ghép, gắn thêm vài dòng bình luận mùi mẫn, lập tức khiến hình tượng “tiểu thư ác độc, ăn trên ngồi trốc” của tôi càng thêm chắc chắn.
Chỉ trong vài tiếng, bài viết leo thẳng lên top tìm kiếm.Bình luận tràn ngập những lời phẫn nộ và sỉ nhục:
“Giàu tiền nhưng nghèo nhân cách, đúng là rác rưởi thượng lưu!”
“Dựa hơi gia đình mà coi trời bằng vung, loại này nên bị dạy dỗ lại!”
“Mấy con nhà giàu kiểu này, nếu ở thời phong kiến chắc bị nhốt vào lồng rồi!”
Tôi lướt qua từng dòng chữ đầy hận ý đó, lòng bàn tay lạnh buốt.Cảm giác bị kéo vào một cơn bão dư luận — vừa quen, vừa ghê tởm.
“Cút khỏi Tập đoàn Lâm đi! Doanh nghiệp vô đạo đức như thế không xứng tồn tại ở Trung Quốc!”
Cơn bão dư luận như ngọn lửa bén nhanh, kéo theo cả thị trường chứng khoán.Cổ phiếu công ty bắt đầu giảm nhẹ.
Tôi nhìn màn hình tràn ngập những lời chửi rủa và mỉa mai, tay siết chặt đến run.Không cần suy đoán — tôi biết rõ ai là kẻ đứng sau.
Lý Na.
Không ngờ cô ta lại hèn hạ đến mức dùng trò bẩn thỉu này để trả thù.Cô ta muốn hủy hoại tôi, muốn kéo cả Tập đoàn Lâm xuống bùn.
Cửa phòng đột nhiên bật mở.Cố Ngôn bước vào, nét mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt lạnh như băng.
“Đừng xem nữa.”Anh đóng laptop lại, đưa tay ôm tôi vào lòng.
“Là cô ta, chắc chắn là cô ta!”Tôi tựa đầu vào vai anh, nghẹn ngào đến mức không nói nổi.
“Anh biết.”Giọng anh trầm thấp mà kiên định:“Yên tâm đi, chuyện này giao cho anh. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em.”
Trong vòng tay anh, cơn giận và nỗi sợ trong tôi dần dịu xuống.
“Anh định làm gì?”Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt sắc lạnh của anh.
Khóe môi Cố Ngôn khẽ cong, giọng anh bình thản mà đầy khí thế:“Nếu cô ta đã chọn chơi trò dư luận, vậy thì ta chơi cùng.Chỉ khác là — lần này, cô ta sẽ thua trắng tay, đến danh dự cũng chẳng còn.”
15.