6
Tôi ngồi ngẫm suốt một đêm.
Hôm sau, tôi xin sếp nghỉ ba ngày.
Tôi muốn trong ba ngày này, phải lấy lại toàn bộ số tiền tôi đã chuyển cho ba mẹ và Trần Quang Diệu trong những năm qua.
Đó là mồ hôi nước mắt, là tấm lòng chân thành của tôi dành cho gia đình.
Không thể để họ mang ra giẫm đạp.
Tôi lục lại tin nhắn trong nhóm gia đình để gom bằng chứng.
Lúc này mới phát hiện, mọi thứ vốn đã có dấu hiệu từ lâu.
Bình thường, họ luôn miệng bảo thương tôi, suốt ngày nhắn tin gọi điện quan tâm.
Biết tôi hay làm đêm, mẹ còn gửi tặng một bình sắc thuốc.
Ba thì mỗi năm đều gửi vải thiều tươi ở quê lên cho tôi. Dù lúc nhận về thì hơn nửa đã thối, nhưng tôi vẫn cảm động.
Tôi từng tin chắc mình được yêu thương.
Cho nên sau khi mẹ gửi bình sắc thuốc, bà còn gửi ảnh chiếc vòng tay lên nhóm hỏi có đẹp không, tôi lập tức chuyển tiền bảo mẹ mua luôn.
Ba gửi vải xong thì lại than với em tôi rằng tủ lạnh hỏng. Nó bảo sẽ tiết kiệm ba tháng lương để mua cái mới, tôi không suy nghĩ gì, liền chuyển hẳn mười triệu bảo ba đi mua tủ lạnh hai cánh.
Ba thì hớn hở viết trong nhóm: “Có con gái hiếu thảo như vậy, đời này ba mãn nguyện rồi.”
Mẹ thì ra lệnh cho em tôi chuyển cho tôi ba triệu: “Chị mày kiếm tiền vất vả, không thể để nó gánh hết.”
Tôi từng nghe vô số câu chuyện ở xóm dưới về nhà người ta bắt con gái phải hy sinh vì em trai, và tôi đã từng nhiều lần thầm mừng vì mình không rơi vào hoàn cảnh đó.
Nhưng sự thật là… không chỉ bất công, họ còn tàn nhẫn hơn cả tưởng tượng.
Tình thân của nhà nghèo, mới chính là cái bẫy giết mổ tinh vi nhất.
Nghĩ lại từng chuyện một, tôi rùng mình.
Khi kẻ lừa đảo khoác lên tấm áo người thân, cảm giác đau, đau hơn cả sự thù hận.
7
Lúc tôi chạm đáy cảm xúc, Trần Quang Diệu gọi tới, giọng vẫn rất sốt ruột:
“Chị, ba hôm nay ói rồi, bác sĩ kêu phải chụp cộng hưởng từ. Em không đủ tiền, còn khoản mười hai triệu chị định chuyển…”
Trước kia, chỉ cần nó nói thế, tôi chắc chắn chuyển ngay không nghĩ ngợi.
Nhưng bây giờ, tôi thấy bản thân mình trước kia đúng là đáng thương tột độ.
“Em trai, xin lỗi nha, hôm nay thẻ chị lại bị giới hạn. Để chị thử hỏi bạn bè vay ba chục triệu, chỉ cần nộp xong thì sẽ được hoàn lại hai trăm triệu. Lúc đó chị chuyển cho em sau nha.”
Nghe vậy, giọng Trần Quang Diệu rõ ràng có phần khó chịu:
“Vậy… cũng được, chị ráng nhanh nha, ba không thể chậm trễ kiểm tra đâu.”
“Chị biết rồi, em vất vả quá. Đợi dự án kết thúc chị gửi thêm cho em một ít nữa.”
Vừa nghe tôi bảo sẽ chuyển thêm tiền, thái độ của Trần Quang Diệu lập tức xoay 180 độ:
“Chị nói gì thế, khách sáo quá. Chị yên tâm làm việc đi, ở nhà có em lo!”
Tắt máy, tôi cố nén cơn buồn nôn đang cuộn trào, bắt đầu bước tiếp theo trong kế hoạch.
Tôi đăng lên Facebook một tấm ảnh xe Porsche kèm dòng caption:
“Cuộc sống vốn đắng, nhờ có anh mà ngọt ngào.”
Tôi đoán chắc…
Ba cái máy hút máu kia mà thấy là sẽ lập tức nhảy dựng lên vì phấn khích.
Bởi bao năm qua, câu mẹ tôi hay nói nhất là:
“Làm việc cực vậy làm gì, lo tìm đại gia đi cho sướng. Chồng con bé Ly đưa hẳn một tỷ tiền cưới kìa. Con học cao hơn, đẹp hơn, sính lễ phải gấp đôi mới được.”
Tôi từng nghĩ, ba mẹ nói vậy vì muốn giữ sính lễ để dưỡng già.
Giờ tôi mới hiểu, họ muốn sính lễ của tôi… để lót đường cho em trai tôi.
Họ tưởng mình tân tiến, nhưng bên trong vẫn là kiểu cũ.
Vẫn nghĩ con gái chỉ để hi sinh cho em trai.
Vậy lần này, tôi sẽ làm theo ý họ, nâng em trai tôi lên tận mây xanh!
Quả nhiên, mới đăng được mười phút, mẹ tôi đã gọi đến.
“Thiên Thiên, con có bạn trai rồi hả? Sao không nói với mẹ?”
8
“Mẹ à, thật ra con định dắt A Thần về ra mắt. Nhưng ba đang bị thương nặng như vậy, hay để lúc khác đi rồi nói tiếp?”
“Không cần đợi gì hết, là ngày mai! Ba con bảo con phải đưa cậu ấy về ngay ngày mai, ổng nói sức khỏe ngày càng kém rồi… phải giúp con xem xét kỹ càng một chút.”
“Mẹ ơi, A Thần đối xử với con rất tốt. Anh ấy vừa mua cho con một căn hộ.”
“Mua nhà? Còn chưa cưới mà đã mua nhà cho con rồi à?” Giọng mẹ tôi mừng rỡ hẳn, như vừa nhặt được thỏi vàng: “Thiên Thiên, ngày mai nhớ dắt A Thần về cho ba con gặp đi. Ba mà vui, biết đâu lại khỏe lại luôn ấy chứ!”
Gãy đầu chấn thương sọ não, chỉ cần gặp bạn trai con gái là có thể hồi phục—
Đây là kiểu phép màu gì vậy?
Nhưng điều đáng sợ là, chính những lời nói dối vụng về và phi logic như thế…
Trước đây tôi lại xem như kẹo ngọt, vui vẻ nuốt vào,
chưa từng nghi ngờ những thứ mà ba mẹ, em trai tôi nhét cho tôi lại là thuốc độc.