1.
Tan làm trở về, tôi đã nghe thấy tiếng khóc nức nở của con gái vọng ra ngay từ ngoài cửa.Vừa đẩy cửa vào, đập vào mắt tôi là căn phòng đông nghịt người, hai đứa con trai của chị chồng đứng bên cạnh, mặt mũi ngây thơ vô tội.
Tâm Tâm vừa thấy tôi lập tức lao đến, sà vào lòng:“Mẹ ơi, tụi nó giành đồ chơi của con, còn đánh cả tay con nữa!”
Con bé vừa nói vừa chìa bàn tay nhỏ xíu, trên đó còn hằn rõ vết đỏ, nhức nhối đến xót lòng.
Tôi ôm con lên, vỗ nhẹ lưng dỗ dành:“Ngoan nào, Tâm Tâm, để mẹ thổi phù phù cho hết đau nhé.”
Khóe môi tôi vẫn giữ nụ cười dịu dàng, nhưng quay sang hai đứa nhóc lại nói:“Các con là anh, là con trai, phải biết bảo vệ em gái, không được bắt nạt em.”
Hai đứa vội vàng gật đầu, lí nhí hứa sẽ không chọc Tâm Tâm nữa.
Tôi cũng không tiện làm lớn chuyện, chỉ quay sang nói với mẹ chồng:“Mẹ à, sao không báo trước cho con một tiếng để con mua thêm ít rượu và đồ ngon về tiếp đón?”
Mẹ chồng thoáng lộ vẻ ngại ngùng:“Để mẹ vào bếp nấu cơm, mấy đứa ngồi nghỉ đi.”
Tôi liếc nhìn chị chồng đang ngồi thản nhiên trên ghế, hai đứa con vừa bắt nạt Tâm Tâm mà chị ta chẳng hề can thiệp.
Tôi gượng cười hỏi:“Chị dạo này gầy quá, còn anh rể sao không thấy đi cùng?”
Chị ta ấp úng:“Chị ly hôn rồi.”
Nói xong thì kéo hai đứa nhỏ ra ghế salon xem tivi như thể chẳng có gì xảy ra.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên những hình ảnh trong quá khứ khi từng tiếp xúc với chị ta.
Vậy là giờ chị ta ly hôn, liền mặc nhiên xem nhà tôi như nơi nương náu sao?
Chẳng ai buồn hỏi qua ý kiến tôi một lời. Ngôi nhà này vốn là tiền hai vợ chồng tôi cùng góp vào mà.
Tôi đang định bước đến hỏi cho ra lẽ thì chồng tôi về.
Tôi trao Tâm Tâm cho mẹ chồng bế, dặn không được để ai bắt nạt con bé, rồi kéo anh vào phòng ngủ.
2.
“Lâm Hồng Viễn, anh nói rõ cho em nghe, rốt cuộc chuyện này là sao? Tại sao lại tự ý quyết định mà không hỏi ý kiến em? Anh còn coi em là vợ nữa không vậy?”
Trong mắt anh thoáng nét áy náy, anh khẽ thở dài một hơi thật sâu:“Vợ à… anh sợ em sẽ không đồng ý. Chị anh tay trắng rời đi, sức khỏe lại yếu, còn dẫn theo hai đứa nhỏ, giờ chẳng biết bám víu vào đâu để sống.”
Tôi hất mạnh tay anh ra, tức tối:“Sức khỏe yếu như vậy thì đã chẳng đủ khả năng nuôi con, còn muốn ôm trọn cả hai đứa? Chị ta có bị làm sao không? Còn chồng chị ta thì sao? Không trả nổi lấy một đồng trợ cấp à? Ly hôn là lỗi của chị anh chắc? Hai đứa nhóc chẳng phải là con ruột của chồng chị ta sao?”
Trong đầu tôi chỉ toàn một đống câu hỏi “tại sao”.Làm gì có ai dại dột đến mức đó chứ?
“Mi Hải Yến, em không thể mềm lòng một chút sao? Đó là chị ruột anh, là người từng cõng anh đi học hồi bé đấy.”
Tôi trừng mắt nhìn anh:“Tôi không có lòng trắc ẩn? Thế ai sẽ xót thương cho tôi đây?”
Anh thấy sắc mặt tôi tối sầm, đành ngập ngừng giải thích:“Chồng chị ấy ở ngoài có người khác, mà lại là loại người khó sống chung, chị sợ con bị bắt nạt. Gã đó không chịu trả tiền trợ cấp vì chị chủ động giành quyền nuôi con.”
Tôi nhìn anh như nhìn một kẻ mù quáng.
Anh tiếp tục lúng túng nói:“Chị ấy ly hôn xong mới kể cho tụi anh nghe, lúc đó muốn ngăn cản cũng không kịp nữa rồi. Chị nói chỉ muốn chứng minh với gã kia rằng chị thật lòng yêu anh ta.”
Ha, chứng minh kiểu gì cơ chứ?Chứng minh duy nhất chỉ là chị ta… quá ngốc nghếch mà thôi.
Tôi lạnh giọng:“Lâm Hồng Viễn, lương tháng của anh chỉ có tám triệu, vừa phải trả tiền nhà, vừa nuôi bốn miệng ăn. Anh không thể ôm thêm cả chị anh và hai đứa trẻ vào nữa.”
Anh ôm lấy tôi, nhẹ nhàng vỗ lưng như dỗ trẻ:“Vợ à, chuyện mua xe mình tạm gác lại. Đợi chị khỏe hơn, chị sẽ đi làm phụ giúp.”
Vậy nghĩa là anh định vác cả mớ rắc rối này lên vai luôn sao?Ngực tôi lạnh buốt, một cảm giác chán nản dâng lên.
Ngẩng mặt nhìn thẳng anh, tôi nói rõ từng chữ:“Từ nay, tôi sẽ không bỏ ra thêm một đồng nào nữa. Anh dùng tám triệu đó mà nuôi hết cả nhà đi! À, nhớ tiền nhà không được đóng trễ đấy.”
Làm người tốt đâu phải cứ cõng hết về mình.Phải để anh ấy tự nếm trải sự khắc nghiệt của thực tế mới tỉnh ra.
3.
Tôi bế Tâm Tâm rời khỏi nhà, đi thẳng đến ngôi trường mầm non mà tôi đã để ý từ lâu, định gửi con vào đó.
Tâm Tâm đã hơn ba tuổi, tôi muốn con được chơi đùa với bạn bè, học cách hòa đồng và trở nên cởi mở, vui vẻ hơn.
Giờ trong nhà lộn xộn quá nhiều trẻ con, tôi sợ con sẽ bị bắt nạt, thà cho con đến trường còn hơn.
Tôi đóng học phí xong, hẹn sáng mai sẽ đưa Tâm Tâm đến nhập học.
Rồi tôi đưa con đi ăn một bữa thật ngon – những món mà bình thường tôi còn chẳng nỡ gọi, lại mua cho con mấy chiếc váy xinh xắn cùng vài món đồ chơi mới.
Tâm Tâm cười tít mắt, vui đến nỗi chẳng ngồi yên nổi.
Về đến nhà, cả đám người tụ tập ở phòng khách xem tivi, bàn bày la liệt đồ ăn vặt, rác rơi vãi khắp nền.
Những thằng nhóc nửa lớn nửa nhỏ kia, đúng kiểu “con phá thì nhà nát”.
Sự ồn ào ấy, tôi chẳng buồn chen vào.