6
Sắc mặt con chó họ Cố thật đặc sắc, ông ta muốn bùng nổ nhưng tôi đã chặn đường.
“Bố, chẳng lẽ bố định nuốt lời? Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy đấy nhé.”
Tôi cười híp mắt nhìn thẳng ông ta.
Bố tôi hít sâu một hơi, rút từ ví ra một tấm thẻ đen đưa cho tôi:
“Từ nay mua gì cứ dùng cái này. Hạn mức đủ để con đấu giá mười sợi dây chuyền kim cương.”
Tôi hài lòng nhận lấy, ngọt ngào cười:
“Cảm ơn bố. Dì Lâm, dì thấy không, bố vẫn thương tôi mà.
Sau này dì chỉ cần tập trung chăm sóc bố thôi, chuyện của tôi thì khỏi phải lo.”
Tôi khẽ lắc lắc thẻ đen trước mặt bà ta, rồi xoay người lên lầu.
Sau lưng, là nụ cười méo mó vì giận dữ của Lâm Vãn Nhung.
Sảng khoái!
Từ hôm đó, tôi chính thức bắt đầu sự nghiệp “đốt tiền”.
Hôm nay mua túi giới hạn, mai đấu giá trang sức tuyệt bản, mốt thì bao trọn cả khách sạn tổ chức party.
Hóa đơn bay vèo vèo vào điện thoại bố tôi, mỗi lần thanh toán đều từ sáu con số trở lên.
Bố gọi tôi mấy lần, giọng điệu từ cảnh cáo ban đầu đến sau cùng chỉ còn bất lực.
“Cố Niệm, nói thật đi, con cố tình dùng cách này để chọc tức bố đúng không?”
“Bố nói gì thế?” – tôi lập tức sụt sịt.
“So với căn biệt thự bố tặng dì Lâm, con đã tiêu bao nhiêu đâu?
Bố biết đấy, từ nhỏ đến lớn con chưa từng rời xa mẹ. Giờ mẹ vừa đi, ngay cả quyền tiêu xài chút tiền con cũng không có sao?
Quả nhiên, trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất, con không có mẹ chẳng khác gì cọng cỏ…”
Trong màn mè nheo của tôi, bố rốt cuộc chịu thua:
“Thôi thôi, sau này công ty cũng là của con. Con muốn tiêu sao thì tiêu, chỉ cần biết chừng mực.”
Tôi lập tức vờ nũng nịu:
“Cảm ơn bố ơi~!”
Cúp máy, tôi mỉm cười với cô nhân viên cửa hàng:
“Chào chị, gói hết bộ sưu tập mới giúp tôi, chuyển tới…”
Tôi đọc địa chỉ căn hộ cao cấp đứng tên mẹ.
Đây là thương hiệu túi mẹ thích nhất.
Ngay hôm đó, khi tôi đang quẹt thẻ, điện thoại vang lên.
Tôi nghĩ mẹ lại sướt mướt nhớ tôi, vội vàng chỉnh giọng chuẩn bị an ủi.
Kết quả, trong ống nghe vọng ra tiếng nhạc chát chúa cùng tiếng reo hò của một đám đàn ông trẻ.
7
“Alô? Niệm Niệm, bên này sóng kém, con nghe rõ không?”
Tôi choáng váng:
“Mẹ? Mẹ đang ở đâu vậy?”
“Ở cửa hàng mới của mẹ chứ đâu!” – giọng mẹ tôi hưng phấn vô cùng.
“Con gái, con đúng là thiên tài! Cảm giác nuôi một đàn ‘cún con’ thật sự quá tuyệt!”
Tôi: “???”
Mẹ tôi hành động nhanh thế cơ à?!
Tôi vội gọi tài xế lái xe theo định vị mẹ gửi đến.
Biển hiệu trước cửa suýt làm mù mắt tôi ——
“Chi Chi Sweetheart – Quán Giải Sầu”.
Đèn neon hồng, chữ cách điệu dễ thương, ngập tràn phong cách thiếu nữ.
Tôi đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ.
Cửa hàng hoàn toàn không phải loại tôi tưởng.
Nội thất ấm áp, khắp nơi là gối ôm lông mềm và đồ trang trí dễ thương.
Còn “cún con” thực chất là một nhóm các chàng trai trẻ đẹp, mặc đồng phục đủ loại.
Một quý bà ăn diện đang được hai anh chàng vây quanh, một đút bánh, một hát tình ca.
Bà cười nghiêng ngả, vui vẻ như trẻ nhỏ.
Mẹ tôi – Thẩm Chi – mặc đồng phục quản lý, cầm sổ tay điều phối:
“Chu Chu, bàn A, vợ ông Vương bảo cổ phiếu rớt giá, con đi an ủi bà ấy, hát cho bà ấy bài Chúc May Mắn nhé.”
“A Dã, bàn B, cô Trần thất tình, dẫn cô ấy vào khu boxing, bảo cô ấy coi bao cát là bạn trai cũ.”
“Lan Chu, bàn C, giám đốc Lưu áp lực công việc nặng, con kèm bà ấy ráp bộ Lego Hogwarts mười nghìn mảnh.”
Tôi dụi mắt, nhìn lại người phụ nữ đầy khí chất trước mặt.
Đây… thật sự là mẹ tôi sao?
Người phụ nữ trước đây chỉ biết nấu ăn và đọc tiểu thuyết tổng tài bá đạo?
8
Mẹ tôi rốt cuộc cũng nhìn thấy tôi, phấn khích vẫy tay:
“Niệm Niệm, con đến rồi!”
Tôi bước tới, còn đang ngơ ngác:
“Mẹ, cửa hàng này là…?”
“Là Quán Giải Sầu chứ gì nữa!”
Mẹ ngẩng cằm đầy tự hào:
“Chuyên phục vụ những quý cô rảnh rỗi có tiền nhưng không vui.
Ở đây, người ta có thể bỏ tiền ra mua sự đồng hành, lắng nghe và niềm vui. Thế nào, có phải rất có đầu óc kinh doanh không?”
Nhìn vẻ rạng rỡ của mẹ, tôi chợt thấy hình như mình đã đánh giá thấp bà.