Vào tối hôm hạn chót nộp nguyện vọng đại học, con gái tôi bất ngờ nói rằng nó muốn đi du học.
Nó bảo, nếu tôi chịu bán căn nhà đang ở, thì đủ tiền trang trải hơn một trăm vạn tệ học phí cho nó.
Tôi vừa định mở miệng từ chối, thì trước mắt lại hiện lên từng dòng chữ lơ lửng như thể ai đó đang thì thầm vào tai mình.
【Trời ơi, nữ chính đừng hỏi nữa! Bà già mà phát hiện ra thì toi đấy!】
【Không sao đâu, nữ chính đã nghe lời nam chính đổi hết nguyện vọng rồi – toàn mấy chỗ chó không thèm ỉa hoặc trường vớ vẩn cả thôi.】
【Sắp hết hạn rồi, mẹ nó chắc chắn không nỡ để nó tự hủy đời mình đâu. Thế nào cũng móc tiền ra. Đến lúc đó, tiền du học của nam chính cũng có luôn!】
1
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt con bé, cắt ngang bài diễn thuyết dai dẳng về chuyện du học.
“Con gái, mẹ không đồng ý chuyện đi nước ngoài. Ở trong nước, con định nộp vào trường nào?”
Tôi hỏi quá bất ngờ, con bé giật mình, theo phản xạ cúi gằm mặt xuống bàn. Giọng nó nhỏ hẳn đi.
“Thì… cái trường mình nói trước đó mà. Con điền xong hết rồi.”
Từ nhỏ đến lớn, hễ nói dối là con bé không bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt người khác.
Chỉ cần thử một chút là tôi biết ngay — những dòng bình luận kia hoàn toàn là sự thật.
Chỉ còn chưa tới mười phút nữa là hết hạn nộp, tôi lập tức đứng dậy chạy đi lấy laptop.
Nam chính với nữ chính gì chứ? Tôi mặc kệ!
Tôi chỉ biết rằng bất cứ thứ gì khiến con tôi phải đánh đổi cả tương lai để đặt cược thì tuyệt đối không thể tin được.
Còn muốn tôi trả tiền du học cho người khác nữa à? Mặt dày đến mức tự dán hai bên má vào nhau luôn rồi!
Vừa bật máy lên, đăng nhập vào hệ thống, tôi nhìn thấy bảng nguyện vọng mà tức đến bật cười.
Cả ba nguyện vọng con bé điền đều giống hệt nhau — một trường cao đẳng dân lập nằm ở một huyện hẻo lánh.
Thẻ sinh viên không được giảm giá vé tàu xe, bằng tốt nghiệp còn phải mượn danh nghĩa trường khác mới phát được.
“mẹ…”
Nó còn định nói gì đó. Tôi quay đầu lại, trừng mắt nhìn nó.
“Con thi hơn sáu trăm điểm mà chọn cái trường rác rưởi đó hả?”
“Chút nữa mẹ sẽ nói chuyện với con cho rõ!”
Tôi cuống cuồng bắt đầu sửa lại nguyện vọng, nhưng còn chưa kịp gõ chữ thì con bé đã nhào tới giật lấy máy tính.
Nó ôm chặt laptop, giấu ra sau lưng, nước mắt rưng rưng, giọng khẩn thiết.
“mẹ, mẹ cho con đi du học đi…”
“Con nhất định phải đi! Con xin mẹ đó!”
“Nếu không… con sẽ chết mất…”
2
Chỉ để đưa một thằng con trai ra nước ngoài, mà nó có thể nói ra những lời như vậy.
Thời gian gấp rút, bình luận tràn màn hình, tôi không còn thì giờ đôi co với nó nữa, lập tức nhào tới giành lấy máy tính.
Con gái tôi cố sống cố chết kéo lại, nhưng sức nó không bằng tôi.
Thấy sắp không giữ nổi máy, vẻ mặt nó bỗng thay đổi, rồi đột nhiên giơ chân đạp mạnh vào bắp chân tôi.
Chính cái chân đó, năm ngoái tôi từng bị gãy xương.
Tôi không thể tin nổi, cả người đổ ngồi xuống đất, cơn đau nơi chân cũng không thấm vào đâu so với vết thương trong lòng.