1.
Cả khán phòng rơi vào im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.
Dư San San đến với sự chuẩn bị kỹ càng. Bố mẹ Phùng Húc cũng nghe tin vội vã chạy đến.
Tôi quay sang nhìn Phùng Húc, chờ đợi một lời giải thích rõ ràng.
Nhưng anh ta không nói gì với tôi. Không một câu, thậm chí chẳng thèm nhìn lấy một cái. Anh ta chỉ cúi người xuống, xoa đầu cậu bé, dịu giọng dỗ dành:“Bố không bỏ Dương Dương đâu. Con ngoan thế này, sao bố nỡ bỏ con được? Nghe lời mẹ, ra ngoài ăn chút gì nhé?”
“Hu hu… con không đi… con không muốn ăn… ba đừng bỏ con mà…”
“Ngoan, nghe lời bố.”
Cậu bé sà vào lòng anh ta, ôm chặt cổ, khóc thút thít không ngừng.
Phùng Húc kiên nhẫn dỗ dành, nhẹ nhàng bế cậu bé lên:“Dương Dương là bảo bối của bố, bố không bỏ con đâu.”
Dư San San thấy mục đích đạt được, liếc tôi một cái, rồi cũng nhào lại gần, ngọt nhạt phụ họa:“Dương Dương đừng khóc, ngoan nào, nghe lời bố nhé.”
Chỉ trong chớp mắt, tôi bị đẩy ra ngoài cái khung cảnh “gia đình ba người” hoàn hảo ấy.
Tiếng bàn tán bắt đầu nổi lên khắp nơi:
“Nghe nói Dư San San là mối tình đầu của Phùng Húc đấy…”“Ngày xưa hai nhà còn là hàng xóm, lớn lên bên nhau, tình cảm sâu đậm lắm…”“Nếu không phải bố Dư San San gặp biến cố, chắc hai người đã thành vợ chồng rồi…”“Nhìn thằng bé kia cũng phải năm sáu tuổi rồi ấy chứ…”
Tôi và Phùng Húc mới kết hôn được bốn năm.
Đám đông chẳng ai buồn che giấu sự hả hê trong ánh mắt. Có kẻ còn lén lút đưa mắt giữa tôi và họ, chờ tôi phát điên tại chỗ, như thể muốn chứng kiến một màn xé xác đầy drama ngay giữa bữa tiệc.
2.
“Chậc chậc, cũng phải công nhận Phùng Húc bản lĩnh thật đấy, con trai ở ngoài lớn từng này rồi, còn ở đây tổ chức đầy tháng cho con gái.”“Hiểu cái gì, người ta gọi là đủ nếp đủ tẻ đó.”
Có người đứng ngoài đùa cợt. Không phải chuyện rơi trúng đầu mình thì dễ gì cảm nhận được.
Những lời đó rơi vào tai tôi, chẳng khác gì từng nhát dao cứa vào da thịt.Tay tôi siết chặt, run lên vì tức giận không thể kìm được.
Bố mẹ Phùng Húc cũng vừa tới nơi.Phùng Húc vừa đặt cậu bé xuống, Dư San San liền đẩy đứa trẻ về phía họ, miệng cười tươi như thể chẳng có gì sai trái:“Dương Dương, chào ông bà nội đi con.”
Thằng bé ngoan ngoãn bước lên trước, lễ phép gọi:“Ông ơi, bà ơi.”
Bố mẹ Phùng Húc vốn đã trọng nam khinh nữ, lúc tôi mới sinh con gái được vài hôm, họ đã bắt đầu bóng gió bảo tôi nên sinh thêm đứa nữa, nói là “một đứa buồn lắm”, “phải có chị có em, mai sau có chuyện còn giúp đỡ nhau”.
Bây giờ lại đột nhiên xuất hiện một “đứa cháu trai trời ban”.
Bị sốc thì có, nhưng không che giấu nổi sự mừng rỡ.Họ nhìn cậu bé từ trên xuống dưới, đánh giá từng chút một, rồi quay sang hỏi Phùng Húc:“Thật sự… là cháu nội của nhà ta à?”“Con chắc chắn đây là con ruột của con chứ?”
Phùng Húc gật đầu.
Chỉ cần một cái gật đầu đó, bà Phùng đã cười không khép được miệng.Ông Phùng thì hớn hở như nhặt được vàng, chẳng cần quan tâm đang ở đâu, không sợ trẹo lưng, liền bế thốc thằng bé lên:“Cháu đích tôn của ông! Tốt lắm! Vậy là nhà họ Phùng có người nối dõi rồi!”
Bố mẹ tôi và người thân hai bên vẫn còn đang ở trong phòng tiệc mà nhà họ Phùng sắp xếp, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra ngoài sảnh.
Bạn thân của tôi – Trần Giai – đứng bên chứng kiến tất cả, tức giận đến nỗi muốn xông lên chất vấn thẳng mặt Phùng Húc, nhưng bị tôi ngăn lại.
“Đi thôi.”“Đi đâu? Cứ thế bỏ qua cho bọn họ sao…?”
3.
Tôi kéo Trần Giai vào phòng tiệc nơi bố mẹ tôi đang ngồi. Vừa bước vào, nước mắt đã không thể nào kìm được nữa, tuôn rơi không ngừng.
Con gái tôi đang nằm trong xe nôi, ngoan ngoãn ngủ. Mẹ tôi trông bé trong lúc cả nhà dùng bữa.
Bố mẹ vẫn chưa biết chuyện gì vừa xảy ra bên ngoài.
“Sao vậy con? Có chuyện gì à?”