Chính quyền địa phương còn mời tôi làm đại sứ du lịch.
Tập thơ tản văn của tôi vừa phát hành đã cháy hàng với doanh số hơn 300.000 bản.
Đúng lúc tôi đang sống cuộc đời tự do, sự nghiệp khởi sắc,
điện thoại reo lên — là cuộc gọi từ con trai.
13
“Mẹ! Mẹ mau về đi, bố xảy ra chuyện rồi!”
Con trai tôi cuống quýt hét trong điện thoại.
Tôi lạnh lùng đáp:
“Đổng Hạo Nhiên, mẹ và bố con đã ly hôn rồi.
Ông ấy có chuyện, con nên đi tìm vợ hiện tại của ông ta — cô Ôn Uyển,
chứ không phải là mẹ — người vợ cũ.”
Vừa nghe đến tên Ôn Uyển, con trai gào lên đầy tức giận:
“Đừng nhắc tới con tiện nhân đó! Chính ả đã hại bố con ra nông nỗi này!”
Từ cuộc gọi của con trai, tôi mới biết những chuyện đã xảy ra.
Sau khi ly hôn, Đổng Văn Quân nhanh chóng hoàn tất thủ tục nghỉ hưu sớm.
Dưới sự xúi giục của Ôn Uyển, ông ta rút hơn 400.000 tệ từ tiền hưu trí,
mua một chiếc xe nhà di động (RV) — chuẩn bị cho một “hành trình lãng mạn vòng quanh thế giới”.
Có lẽ để “chứng minh” rằng giữa họ thật sự chỉ là “tri kỷ tâm hồn”,
nên sau ly hôn, Đổng Văn Quân không đăng ký kết hôn với Ôn Uyển.
Cũng chính điểm này đã khiến ông ta trả giá đắt.
Ôn Uyển là người tiêu tiền như nước,
còn Đổng Văn Quân — cả đời chỉ biết cầm quyền chứ chưa từng biết quản lý tiền nong.
Hai người ăn chơi du lịch khắp nơi,
chưa đầy ba tháng, đã tiêu sạch tiền hưu và hơn một triệu tệ tiền tiết kiệm.
Và rồi, chuyện không may xảy đến.
Trước kia tôi luôn chú ý đến bữa ăn giấc ngủ của ông ta, dinh dưỡng cân bằng,
nên huyết áp, đường huyết đều kiểm soát rất tốt.
Nhưng từ khi đi với Ôn Uyển — cô ta suốt ngày dẫn ông ta đi ăn hàng, uống rượu ban đêm, uống cà phê khuya.
Hôm đó, để cùng cô ta ngắm sao băng, Đổng Văn Quân lái xe ra tận ngoại ô.
Trong lúc hai người ôm nhau chờ sao rơi, ông ta đột ngột phát bệnh,
huyết áp tăng vọt, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Ôn Uyển chẳng biết làm gì ngoài khóc lóc và hoảng loạn.
Đến khi nhớ ra gọi cấp cứu 120, đưa ông ta vào bệnh viện thì…
Bi kịch mới bắt đầu:
Vì không đăng ký kết hôn, Ôn Uyển không có tư cách ký cam kết phẫu thuật cho ông ta.
Đến lúc cô ta gọi cho con trai tôi thì…
đã muộn rồi.
Đổng Văn Quân bỏ lỡ thời gian vàng cấp cứu, dẫn đến tai biến và liệt nửa người.
Miệng méo, mắt lệch, liệt nửa thân dưới, tiểu tiện không tự chủ,
giọng nói cũng méo mó, không rõ lời.
Sự việc nghiêm trọng đến mức con trai và con dâu đều không kham nổi.
Vì vậy, họ để lại Ôn Uyển ở lại bệnh viện trông nom Đổng Văn Quân.
Kết quả là… Ôn Uyển chỉ chịu được đúng ba ngày, rồi khóc lóc nói:
“Đây không phải là ‘thơ và vùng đất xa xôi’ mà tôi mơ ước.”
Cô ta để lại một bức thư tạm biệt,
lái thẳng chiếc RV mà Đổng Văn Quân mua tặng cô ta, biến mất không dấu vết.
14
Ôn Uyển bỏ đi, con trai tôi choáng váng đến tê liệt.
Nó muốn thuê y tá chăm sóc bố, nhưng phát hiện:
Tài khoản ngân hàng của Đổng Văn Quân rỗng tuếch,
thậm chí còn đang gánh khoản nợ vay online hơn 200.000 tệ!
Vợ nó thì sắp sinh, không thể đến trông nom bố chồng.
Suy đi tính lại, cuối cùng nó nghĩ đến tôi — người mẹ ruột mà nó từng ruồng rẫy.
Đối diện với lời cầu xin của con, tôi chỉ hỏi một câu:
“Dựa vào cái gì?”
Dựa vào cái gì mà cái mớ hỗn độn do Đổng Văn Quân gây ra,
lại phải để tôi đến gánh hậu quả?
Lúc ông ta và Ôn Uyển rong ruổi khắp thế giới, tình chàng ý thiếp,
ông ta có từng nghĩ đến tôi — người vợ cũ bị bỏ rơi?
Giờ ông ta liệt giường, bị bồ bỏ,
mới nhớ đến tôi?
Con trai tôi im lặng một lúc, rồi bật khóc nức nở trong điện thoại:
“Mẹ, mẹ về đi… con sai rồi, con thực sự biết mình sai rồi…”
Tôi nhớ lại, lúc tôi phản đối Đổng Văn Quân nghỉ hưu sớm,
từng lời từng hành động, đều là nghĩ cho ông ta và cho cả vợ chồng con trai.
Nhưng con trai tôi chẳng hề hiểu lòng mẹ,
thậm chí còn hùa theo bố và Ôn Uyển mắng mỏ tôi.
Giờ thì sao?
Giờ ông ta nghỉ hưu, mất chức vụ,
thái độ của cấp trên lập tức thay đổi.
Xin nghỉ phép cũng không còn dễ dàng như trước.
Vợ thì sắp sinh, muốn đặt phòng riêng tại bệnh viện phụ sản.
Nhưng hết quyền hết thế, chẳng còn ai nể mặt con trai tôi — một viên chức quèn.
Vợ nó lại khóc lóc đòi ở trung tâm chăm sóc sau sinh.
Trước kia, nếu nghe vậy, tôi sẽ lập tức đặt chỗ ngay không do dự.
Nhưng bây giờ — tôi không còn là con ngốc bị lợi dụng nữa.
Không có tôi, không còn lương hưu của Đổng Văn Quân,