“Cô rõ ràng biết tôi vô sinh, thế mà lại giấu tôi!”
Đúng là… hết nói nổi!
Còn chưa kịp phản ứng, học trò tôi đã sải chân đá văng con dao trên tay hắn, rồi thuận thế bẻ gập cánh tay hắn ra sau.
“Bốp” một tiếng, cả cánh tay hắn đập mạnh vào đầu bàn.
Không dừng lại ở đó, cậu ta nhanh chóng khóa chặt, gí thẳng xuống đất, lớn tiếng hô:
“Mau gọi cảnh sát! Mọi người đừng lại gần! Giữ nguyên hiện trường để công an lấy chứng cứ!”
Nói xong, cậu ta còn làm bộ lau mồ hôi trán vốn không hề có:
“May thật, nhờ ông đây tập luyện, không thì đã ngã dưới tay lão này rồi!”
… Cái tật miệng độc của thằng nhóc này, thật sự không sửa được.
Lần này không còn sự cố nào nữa.
Cảnh sát nhanh chóng đến nhà hàng, đưa Lý Kiến đi.
Tôi, với tư cách người bị hại, đương nhiên phải đi lấy lời khai.
Học trò tôi cũng bị liên lụy, theo chân tôi đến đồn công an làm biên bản.
Lý Kiến rõ ràng là đã muốn tìm đường chết, nên mới làm ra trò này.
Còn nguyên nhân sâu xa thế nào, tôi cũng chẳng buồn tìm hiểu.
Chỉ nghĩ đến chuyện có kẻ định giết mình thôi, cũng đủ khiến cả người lạnh toát, gai ốc nổi khắp da thịt.
11
Chuyện này không thể giấu, tất nhiên tôi phải báo cho bố mẹ.
Hai người nghe xong liền xúc động một trận như vừa thoát chết, cứ khăng khăng đòi đến gặp tôi, nhưng lại bị cậu học trò bé con của tôi chặn lại.
Không sai, thằng nhóc này giờ cũng có bản lĩnh rồi.
Sau khi bố mẹ biết nó là ân nhân cứu mạng của tôi, uy tín của nó trong mắt họ lập tức vượt xa cả tôi.
Ra khỏi đồn cảnh sát thì cũng đã rất muộn.
Tôi thở dài một hơi, cảm khái nói:
“May mà hôm nay gặp được em, nếu không thì sư phụ chắc mất mạng rồi…”
Ai ngờ, nó lại nhếch mép cười đểu:
“Sư phụ, chắc người hiểu lầm chữ ‘gặp’ rồi nhỉ? Em lái xe nửa tiếng mới đến kịp đó. Lần sau phiền sư phụ chọn chỗ nào gần hơn tí nhé, hửm?”
Vừa nói, thằng nhóc còn dám xoa đầu tôi.
Đúng là to gan, đầu của sư phụ mà cũng dám động vào sao!
Nhưng ngẫm lại, lời nó có chút kỳ lạ.
“Từ từ đã, bố mẹ tôi đâu có quen em. Em là hàng xóm à?”
“Ôi trời, sư phụ đúng là bạc tình bạc nghĩa! Tiểu đệ đây đành bái phục!”
Thằng nhóc vốn thích bông đùa, tôi chẳng buồn để tâm.
Nó lại bảo:
“Sư phụ, người thử xem điện thoại đi? Chính người gửi cho em bao nhiêu đoạn ghi âm cầu cứu đó, quên rồi sao?”
Tôi vội cầm điện thoại kiểm tra, quả nhiên thấy toàn bộ những đoạn ghi âm cầu cứu mà tôi gửi.
Thảo nào cảnh sát không tới…
Cũng may nó hiểu được dụng ý của tôi, bằng không hôm nay tôi e là tiêu đời rồi.
“Tại sao em không báo cảnh sát?”
Thằng nhóc bĩu môi:
“Cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân tốt thế này, gọi cảnh sát thì chẳng phải ngốc sao?”
Cứu mỹ nhân?
Tôi thầm cười khẩy. Nhóc con này hoặc là mắt dính bụi, hoặc là đang tranh thủ nâng giá bản thân, chẳng đáng để so đo.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục hỏi:
“Dùng mạng để anh hùng cứu mỹ nhân à?”
“Này sư phụ, người coi thường em rồi. Với cái hạng gà mờ đó, em một chấp mười còn đủ sức hạ gục!”
…Xin thôi đi.
Chưa từng thấy đánh nhau thì biết thế nào là “gà mờ”?
Tin nó thì tôi chính là heo.
Ít ra tôi vẫn còn chút lý trí.
Có ơn cứu mạng, tôi cũng đối xử với nó đặc biệt hơn.
Cho đến một ngày, thằng nhóc bất ngờ cầu hôn tôi.
Cú sốc ấy khiến tôi sững người.