1.
Khoảnh khắc vừa nhận kết quả, tim tôi như bị búa nện mạnh.
Nhìn chằm chằm vào bốn chữ “ung thư phổi giai đoạn sớm”, tôi rơi vào tuyệ/t vọn/g.
Bên tai là lời an ủi của bác sĩ: “Đừng quá buồn, đây mới là giai đoạn sớm. Nếu điều trị kịp thời, tỉ lệ sống vẫn rất cao.”
Bố mẹ sẽ bỏ tiền ra cứu tôi không?
Có lẽ… lần này họ sẽ thương tôi một lần?
Bác sĩ lại đưa thêm một tờ giấy: “Đây là báo cáo xét nghiệm của cô, cơ thể rất khỏe mạnh, chẳng có vấn đề gì.”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác nhận lấy.
Chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi, trên đầu là tên tôi: Trần Tĩnh Kỳ.
Thế thì tờ tôi đang cầm…
“Trần Diệu.”
Là tên em trai tôi!
Cả người tôi như sụp xuống, một tảng đá lớn vừa rơi khỏi ngực.
Tôi che miệng, nước mắt lưng tròng.
Cũng chẳng biết lúc này là nhẹ nhõm vì thoát nạn, hay lo sợ vì chính người thân mắc bệnh.
Bác sĩ đọc được vẻ mặt tôi, có phần áy náy:
“Tôi nói không rõ ràng. Quên mất hai người cùng đi khám. Tôi gọi cô vào là vì cô là người nhà bệnh nhân, tôi sợ nói thẳng với cậu ấy sẽ không chịu nổi.”
Tôi gượng cười.
Bố mẹ vốn luôn thiên vị em trai. Nếu là nó bị bệnh, chắc chắn họ sẽ tìm mọi cách để chữa trị.
Tôi không còn gì phải lo lắng nữa.
Bước ra khỏi phòng khám, em trai đang chờ ngoài cửa.
Tay đút túi, bước chân nện mạnh.
Thấy khóe mắt tôi còn đọng nước, nó cười khẩy:
“Sắp chế//t rồi à? Khóc thảm thế?”
Chưa kịp đáp, ánh mắt nó đã dán vào tờ kết quả trong tay tôi.
“Hahaha, un//g th//ư! Bảo sao khóc xấu đến vậy, chúc mừng nhé!”
“Chúc mừng?” Tôi sững sờ.
Ở nhà, nó dựa vào sự cưng chiều của bố mẹ mà ức hiếp tôi, tranh giành của cải thì còn chấp nhận được.
Không ngờ hôm nay nó lại có thể nói ra những lời độ/c á/c như thế.
“Đưa xem báo cáo của tôi.”
Nó giật lấy tờ thứ hai, tôi né sang một bên.
Trong lúc giằng co, giấy bị xé làm đôi.
Phần có tên rơi vào tay tôi, phần kết quả rơi vào tay nó.
Cúi xuống nhìn, nó phá lên cười dữ dội:
“Tôi biết mà, tôi khỏe mạnh nhất!”
Nó rút điện thoại, bấm số:
“Phải chia sẻ tin vui này với bố mẹ thôi. Chị suốt ngày nói hút thu/ố//c dễ bị un//g th//ư, làm tôi với bố mẹ chẳng vui vẻ gì. Giờ thì chị bị báo ứng rồi!”
Nụ cười hả hê ấy khiến tôi lạnh đến tận xương tủy.
Chuông reo.
Là mẹ gọi tới.
“Nghe em con nói, con bị un//g th//ư phổi?”
Tôi im lặng, muốn biết nếu thật sự là tôi mắc bệnh, họ sẽ phản ứng thế nào.
“Căn bệnh này khó chữa, còn khổ sở, nhà mình chẳng có nhiều tiền. Nghe lời mẹ, số tiền ấy giữ lại cho em con mua nhà, cưới vợ.”
Nghe vậy, giọng tôi nghẹn ngào: “Mẹ…”
“Đừng trách mẹ, bệnh này tốn rất nhiều tiền, lỡ như chữa không khỏi thì chẳng phải phí công sao? Mẹ với bố con bàn rồi, từ giờ con dọn ra ngoài, tránh ảnh hưởng đến sức khỏe và vận khí của em trai.”
“Em con là trụ cột, là huyết mạch duy nhất của nhà họ Trần. Nếu có mệnh hệ gì, con chẳng phải cũng sẽ ân hận sao? Mẹ làm vậy là vì tốt cho con.”
Giọng bà ta vẫn dửng dưng, lạnh lẽo, như đang nói chuyện với một người ngoài.
Tôi run rẩy, lần cuối cầu xin chút thương yêu:
“Con là con gái của bố mẹ, thật sự muốn mặc kệ con chế//t sao?”
Bố lập tức quát:
“Không chế//t thì làm gì được? Bản thân không biết giữ sức khỏe, bị un//g th//ư thì trách ai? Đừng có ích kỷ, bệnh của mày sẽ hủy cả gia đình này!”
Trong ống nghe, mẹ còn khẽ can ngăn:
“Nhỏ tiếng thôi.”
“Nhỏ cái gì mà nhỏ! Nó dám làm chủ việc lớn thế này à?”
Những lời lẽ như lưỡi dao tẩm độ//c, đâ//m thẳng vào tim tôi, đau đến tê dại.