“Bố mẹ, nếu em đã nói thế, vậy con không học nữa. Con đi làm kiếm tiền, mua xe, mua nhà cho em. Sau đó sẽ nghe lời bố, tìm một người đàn ông mà gả đi, đưa sính lễ về cho em trai.”
Những người có mặt đồng loạt bất bình, chỉ trích gay gắt.
Bố mẹ bị dồn ép, đành phải giao cho tôi sổ hộ khẩu và bốn vạn, nói là học phí bốn năm đại học.
Tôi rưng rưng nhận lấy.
Sau đó, họ cầu xin truyền thông đừng công khai chuyện này.
“Chúng tôi sẽ cân nhắc.” – phóng viên lạnh nhạt đáp.
Nhưng tôi biết, một đề tài gây tranh cãi thế này, chắc chắn họ sẽ bám lấy.
Khi hiệu trưởng và phóng viên rời đi, tôi lễ phép tiễn chân:
“Để em đưa mọi người ra ngoài.”
Chỉ là, con đường tôi tiễn họ… rất dài.
Ngắm nhìn chiếc xe của họ khuất bóng, tôi cũng gọi một chiếc taxi.
Chẳng mấy chốc, tôi đã dọn dẹp xong đồ, đến nhà ga, ngồi lên chuyến tàu hướng đến thành phố A.
Điện thoại rung liên hồi, là bố mẹ gọi.
Nhưng tôi không bắt máy.
Tôi biết mình không thể quay về.
Một khi quay về, số tiền ít ỏi kia cũng bị cướp sạch, đến cả máu thịt cũng bị gặm nhấm đến tận xương.
Ngôi nhà ngu muội ấy chính là nguồn cơn bi kịch.
Là nơi từng khiến tôi sống không bằng chết, là nấm mồ lôi tôi xuống tuyệt vọng.
Vậy thì… tạm biệt.
Mãi mãi không gặp lại.
6.
Trước khi nhập học, tôi thuê được một căn phòng nhỏ đơn sơ nhưng ấm cúng.
Lúc rảnh rỗi, tôi tìm việc dạy kèm.
Ở thành phố lớn, đặc biệt là dạy thêm cho học sinh lớp 12, giá rất cao.
Với điểm số xuất sắc và giấy báo nhập học 985, nhiều gia đình tìm đến tôi.
Có một phụ huynh còn trả tôi 200 tệ/giờ để kèm con gái họ.
Tôi chưa bao giờ nghĩ có những cha mẹ sẵn sàng bỏ ra số tiền khổng lồ như vậy cho con.
Nghĩ đến đó, môi tôi cong lên, nước mắt trào ra giữa nụ cười.
Có lẽ, đây chính là ý nghĩa thật sự của “giáo dục”.
…
Câu chuyện của tôi nhanh chóng tạo thành làn sóng lớn trên mạng.
Từ lúc chọn dùng sức mạnh dư luận để thoát khỏi cái nhà địa ngục kia, tôi đã biết mình không thể đứng ngoài.
Tôi sớm chuẩn bị tâm lý, kết quả thế nào cũng chấp nhận.
Bình luận tràn ngập khắp nơi.
Phần lớn đều chỉ trích sự thiên vị của bố mẹ tôi.
“Cha mẹ kiểu gì thế này, bắt con gái nhỏ tuổi gả chồng, có biết là phạm pháp không?”
“Thằng em này được nuôi hư rồi, sau này chắc chắn chẳng nên cơm cháo gì. Tôi nói đấy, ai không phục cứ cãi.”
“Nực cười, để con gái 985 đi làm công, cho thằng con trai hạng ba đi học? Đầu óc cha mẹ bị cửa kẹp à? Con gái tôi mà đỗ 985, tôi phải quỳ xuống cảm tạ tổ tiên phù hộ, ghi ngay tên nó vào gia phả!”
“Thấy chưa, nhà có mấy chục vạn mà không cho con gái dùng, đến khi hiệu trưởng nói tài trợ thì mắt sáng như đèn pha. Tôi chỉ thấy sự tham lam vô đáy.”
“Ghê tởm, nhìn ba gương mặt trơ trẽn kia muốn nôn, chỉ cô chị là đáng thương.”
Ngoài ra, còn rất nhiều người chúc mừng tôi thoát khỏi gia đình, khuyên tôi đừng mang cảm giác tội lỗi.
Sự việc ngày càng bùng nổ.
Có cả những người nghĩa hiệp đến tận nhà, chỉ để thay tôi báo thù.
Họ gửi cho tôi video qua tài khoản công khai.
Trong clip, cánh cửa vốn sạch sẽ của nhà tôi giờ bị sơn vẽ bẩn thỉu, dính đầy trứng thối.
Hành lang càng thảm hại, phân súc vật, rau củ mục nát vứt khắp nơi.
Qua màn hình thôi mà cũng dường như ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc.
Còn có người trực tiếp gõ cửa, kéo ba người họ ra ngoài, trùm bao bố rồi đánh một trận tơi tả.
Khi tôi nhìn lại khuôn mặt của bố mẹ và em trai, họ đã sưng tím, bầm dập.
Đối diện với những người kia, gần như không chút do dự, họ òa khóc quỳ xuống:
“Xin các người, đừng đến nữa, là chúng tôi sai, chúng tôi thật sự sai rồi.”
Trong video, cả ba người quỳ lạy tôi mà cầu xin.
“Con gái, là mẹ có lỗi với con, mẹ không nên thiên vị, không nên trọng nam khinh nữ.”
“Là bố ngu dốt, là bố đáng đời, không nên ngăn con đi học.”
“Chị, em sai rồi, em không nên mắng chị. Xin chị bảo họ đừng đánh nữa, toàn thân em đau quá.”
Một đứa em trai trước giờ chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, vậy mà giờ lại ngoan ngoãn xin lỗi, tôi thật khó tưởng tượng nó đã phải chịu đựng những gì.
Nhưng nhìn gương mặt bầm tím ấy, tôi vẫn không nhịn được mà bật cười.
Có hàng xóm muốn tranh thủ “ké nhiệt”, mở luôn livestream, dẫn theo sáu gã trai lực lưỡng tới mắng:
“Ba con sâu mọt này, cút đi cho nhanh! Nhìn cái hành lang nhà mình bị mấy người biến thành cái gì kìa?”
“Không phải chúng tôi làm!”
“Không phải các người làm thì cũng do các người mà ra. Tôi cho ba ngày, mau dọn đi. Nếu không, đừng trách nắm đấm của tôi vô tình!”
Nói rồi, anh ta nhìn thẳng vào ống kính:
“Anh em trong livestream, đi ngang thì nhớ nhấn follow, tôi sẽ cùng mọi người đòi lại công bằng cho cô gái 985 đáng thương này!”
Cuối cùng, cả khu tập thể đều xa lánh, xua đuổi họ đi.
Ba người giống như chó nhà có tang, hoảng hốt bỏ trốn, phải đi thuê trọ, đợi khi dư luận hạ nhiệt mới dám ló mặt ra.
Không dám quay về nhà cũ, họ buộc phải vay tiền mua một căn hộ khác.
Đúng lúc ấy, bố mẹ đều mất việc, chẳng ai chịu cho họ một công việc.
Nguồn sống bị cắt đứt, họ đành bán căn nhà cũ.
Không ai chịu mua, cuối cùng chỉ có thể bán tháo với giá cực thấp.
Vì không có tiền, con đường đại học của Trần Diệu hoàn toàn chấm dứt.
Hằng ngày nó chỉ biết hút thuốc, uống rượu để giải sầu, lại còn dính vào cờ bạc.
Không những tiêu sạch số tiền cuối cùng, mà còn nợ thêm hàng chục vạn.
Bị người ta đánh cho tàn phế rồi vứt trước cửa nhà.
Đưa vào bệnh viện, nó đã thoi thóp.
May được cấp cứu kịp thời, giữ lại được mạng sống, nhưng khắp người gãy xương, ngay cả thở cũng đau đớn.
Bố mẹ khóc đến già nua tiều tụy:
“Còn sống là tốt rồi, sống là tốt rồi…”
Nhưng lời bác sĩ lại khiến họ hoàn toàn tuyệt vọng: