1
Người phụ nữ tự xưng là “Trần Lệ Dung” cúp máy xong thì nhếch môi đầy khiêu khích về phía chúng tôi, sau đó ngang nhiên đẩy mẹ chồng tôi lên bục đấu giá.
Tôi định đuổi theo thì bị con gái bà ta – Thẩm Tiêu Tiêu – chặn lại.
Cô ta nghiến răng ken két:
“Vừa rồi cô nói cô là ai cơ?”
Cảm thấy đối phương có ý không lành, tôi theo phản xạ lùi lại một bước, không ngờ lại vô tình tạo cơ hội cho cô ta ra tay.
Thẩm Tiêu Tiêu lập tức túm lấy tay tôi, bóp chặt:
“Tôi nói cho cô biết, tôi đã đính hôn với anh Minh Huyền rồi! Anh ấy là người đàn ông của tôi!”
Cùng lúc đó, trên bục, Trần Lệ Dung đã giành lấy micro từ tay người điều hành buổi đấu giá, giọng the thé vang vọng khắp khán phòng:
“Mọi người nhìn kỹ cái mặt này đi, đây chính là gương mặt của một con hồ ly tinh!”
Vừa nói, tay phải của bà ta vừa liên tục tát vào mặt mẹ chồng tôi:
“Tôi hỏi bà, quyến rũ chồng người khác có sung sướng không?”
“Giữa chốn đông người, trước mặt chính thất là tôi đây, bà lại dám ngang nhiên lấy danh nghĩa vợ ông Cố ra khoe khoang?”
“Bà tưởng không ai phát hiện được à?”
Nhìn gương mặt trắng bệch của mẹ chồng, tôi như lửa đốt trong lòng. Tôi hất tay Thẩm Tiêu Tiêu ra rồi vội vàng lao lên bục, che chắn cho mẹ chồng sau lưng mình.
“Mẹ, mẹ không sao chứ?”
Bà khẽ lắc đầu, thì thào:
“Nhã Nhã, sao lại thế này?”
“Tại sao mẹ lại bị nói là người thứ ba?”
Thấy mẹ chồng mỗi lúc một kích động, hơi thở dồn dập, tôi không dám chần chừ, lập tức lục trong túi lấy viên thuốc trợ tim nhét vào miệng bà.
“Mẹ, chắc chắn có hiểu lầm gì ở đây!”
Tình cảm giữa ba và mẹ chồng tôi trước giờ luôn tốt đẹp. Họ là thanh mai trúc mã, sau khi kết hôn vẫn luôn tôn trọng và nhường nhịn lẫn nhau, chưa từng xảy ra cãi vã.
“Hiểu lầm?”
Tôi vừa nói xong, Trần Lệ Dung lập tức gào lên, giọng đầy phẫn nộ:
“Tôi bắt quả tang tại trận mà còn dám nói là hiểu lầm?”
Tôi vừa vỗ về mẹ chồng, vừa cố gắng giữ bình tĩnh:
“Bà nói mình là vợ ông Cố, vậy bà có bằng chứng gì không?”
Vừa nói, tôi vừa giơ tay phải của mẹ chồng lên, một chiếc nhẫn kim cương hồng cỡ lớn lấp lánh chói mắt dưới ánh đèn sân khấu.
“Chiếc nhẫn này, chắc hẳn mọi người ở đây đều từng thấy rồi nhỉ?”
“Là do tổng giám đốc Cố đích thân thiết kế cho vợ mình – trên toàn thế giới chỉ có duy nhất một chiếc này!”
“Vậy chừng đó đủ để chứng minh thân phận của mẹ chồng tôi chưa?”
Mẹ chồng tôi là con út trong nhà, lại sinh non từ bé nên được cả gia đình cưng chiều như bảo bối.
Vì bà có bệnh tim, không chịu nổi tiệc cưới linh đình, hơn nữa tính tình kín đáo, không thích tiếp xúc người ngoài, nên khi kết hôn chỉ mời vài người bạn thân thiết.
Mọi người chỉ biết tổng giám đốc Cố có một người vợ được ông yêu thương hết mực, nhưng chưa ai từng thấy mặt bà.
Tôi cứ nghĩ đến đây là có thể lật ngược tình thế. Ai ngờ Trần Lệ Dung đột nhiên như phát điên, giật phắt chiếc nhẫn khỏi tay mẹ chồng tôi.
“Đây là tín vật tình yêu giữa tôi và lão Cố, bà lấy từ đâu ra?”
Bà ta nhăn nhó, gương mặt vặn vẹo vì tức giận. Suy nghĩ vài giây, đột nhiên bà ta bừng tỉnh:
“Hóa ra không chỉ là hồ ly tinh, mà còn là một con ăn trộm!”
Nói xong, bà ta tự tay đeo nhẫn vào ngón áp út, rồi giơ lên khoe khắp nơi:
“Chiếc nhẫn này mất tích cách đây không lâu, tôi tưởng không tìm lại được nữa.”
“Không ngờ…”
Câu sau bà ta cố tình bỏ lửng, khiến đám đông bắt đầu xì xào chỉ trỏ.
“Người thật đã lên tiếng rồi mà vẫn còn cãi cố.”
“Nhìn cái cách bà ta run rẩy kìa, rõ ràng là có tật giật mình.”
Tôi cau mày, móc điện thoại ra định gọi cảnh sát, nhưng bị Thẩm Tiêu Tiêu cướp mất. Cô ta nhướng mày:
“Sao? Muốn gọi cứu viện à?”
Trần Lệ Dung liền nhân cơ hội đẩy tôi ngã nhào xuống đất, khiến cả mẹ chồng tôi cũng té theo.
Bà ta đứng trên cao nhìn xuống, cười khẩy:
“Còn bằng chứng nào để chứng minh thân phận của hai người không?”
Thấy chúng tôi không đáp, bà ta càng thêm đắc ý, nở nụ cười chiến thắng:
“Các người không có, nhưng tôi thì có.”
Trong ánh mắt nghi hoặc của đám đông, bà ta chậm rãi lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen ánh vàng sang trọng.
“Đây là thẻ ngân hàng riêng của chồng tôi – Cố Mộ Xuân. Tôi nghĩ, vậy là đủ để chứng minh thân phận tôi rồi chứ?”
“Không thể nào! Chắc chắn là thẻ giả!”
2