4
Cười chết mất.
Đương nhiên là ta chưa chạm được.
Tám năm chinh chiến sa trường, Tiêu Dục khi tỉnh táo chính là một con sư tử hùng mãnh, nếu hắn không bằng lòng, ai có thể động đến hắn?
Dù sao ta cũng chẳng làm nổi.
Vốn dĩ ta cũng không định làm gì thất lễ, chỉ muốn thừa dịp hắn không phòng bị mà chuồn trước.
Nào ngờ đôi chân vừa ê ẩm vừa đau nhức, như thể đã trèo non lội suối suốt ba ngày ba đêm…
Vừa mới đứng dậy, ta lại ngã nhào xuống.
Vừa khéo quỳ ngay trước mặt Tiêu Dục.
“Trần công tử không cần hành đại lễ như thế, ta tha thứ cho ngươi là được rồi.”
Tiêu Dục hơi sững lại, rồi lập tức đưa tay đến đỡ.
Thấy nụ cười thấp thoáng nơi mày mắt hắn, ta tức đến nghẹn một búng máu nơi cổ họng, nuốt chẳng trôi, nhả chẳng ra.
“Mau đi rửa mặt, ta dẫn ngươi đi luyện công sớm.”
Cái gì cơ? Ngoài trời còn tối đen thế kia!
Ta vội vàng xua tay: “Không cần, không cần, tám khối cơ bụng của điện hạ hẳn là trời sinh, phàm phu tục tử như ta có cố gắng cũng chẳng được.”
Tiêu Dục liền xách ta dậy, những ngón tay thon dài tiện tay cầm lấy y phục trên giường, bộ dạng như muốn đích thân mặc cho ta.
Dẫu ta da mặt dày, thèm muốn được kề cận, nhưng vì sợ hắn phát hiện thân nữ, đành nuối tiếc lùi lại.
Rốt cuộc vẫn bị hắn nửa ép nửa dắt đến võ trường.
Hắn bắt ta ngồi tấn.
Ta trong lòng trăm phần không tình nguyện.
Cho đến khi Tiêu Dục đứng ngay trước mặt, chỉnh sửa tư thế cho ta.
Một tay hắn hờ đặt nơi eo, một tay nâng cánh tay ta, như ôm trọn lấy ta.
Ta… ta giả bộ loạng choạng, nhào thẳng vào lòng hắn.
Hai tay chống lên ngực hắn.
Oa!
“Thỏa ý chưa?” Tiêu Dục hỏi.
Ơ, hắn dường như không tức giận?
Ta càng to gan: “Thỏa ý rồi!”
“Ngồi tấn!”
“Vâng a!”
Ước nguyện thành hiện thực, chớ nói là ngồi tấn, lên đao sơn ta cũng nguyện!…
À không, ta không chịu nổi!
Một nén nhang sau, ta ngã vật xuống đất.
Luyện công buổi sớm, tuyệt đối không thể!
Ta liền bỏ chạy.
Vừa rẽ qua hành lang, liền nghe tiếng bàn tán: “Nghe nói ma vương nhà họ Trần cũng nhập học Quốc Tử Giám?”
“Phải đó, các ngươi nhớ tránh xa Trần Vân Dịch! Hắn là đoạn tụ! Ta từng thấy tận mắt hắn trêu ghẹo thư sinh ngay giữa phố!”
“Hắn còn từng đêm đột nhập Nam Phong Quán, một hơi mua chín tiểu quan làm ngoại thất!”
…
Ta cười híp mắt chen vào: “Đúng đúng, Trần Vân Dịch quả thật không ra gì!”
Mắng ca ca ta, chuyện này ta rành nhất!
Vài học tử kia quay lại, thấy ta, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Chắp tay xin lỗi, rồi chạy tán loạn.
Ta đưa tay níu, không giữ được.
Ai, còn chưa mắng cho đã miệng mà!
Uể oải trở về phòng tắm gội, lo Tiêu Dục quay về bất ngờ, ta còn cài then cửa trong.
Ai ngờ vừa bước ra, hắn đã đứng cạnh giường.
Những ngón tay cốt cách rõ ràng của hắn, đang cầm dải bạch bố quấn ngực ta, khó hiểu hỏi: “Đây là vật gì?”
Xong đời rồi!
5
Ta nắm chặt vạt áo.
Ánh mắt kín đáo liếc xuống ngực mình.
May thay y phục rộng thùng thình, chẳng lộ ra điều chi!
“Hửm?” - Tiêu Dục thúc giục.
Ta mím môi, mắt lập tức ngân ngấn lệ.
Đoạt lấy dải lụa trong tay hắn, cuộn đi cuộn lại rồi leo lên ghế, vắt ngang qua xà nhà, buộc thành một cái thòng lọng.
“Vừa rồi khi trở về, có mấy kẻ mắng ta là ma vương, bọn họ cười nhạo, khinh ta, sỉ nhục ta… Ta… ta không muốn sống nữa! Đây là bạch lăng để ta kết liễu tính mệnh!”
Tiêu Dục lặng lẽ nhìn ta.
Ơ… lời thoại ta cũng nói xong rồi, sao hắn không ngăn?
Không ngăn, ta biết xuống thế nào đây!
Sợ hắn sinh nghi, ta cắn răng, dứt khoát thò cổ vào vòng dây.
Cuối cùng, Tiêu Dục cũng mở miệng, giọng nghiêm lạnh: “Ai đã sỉ nhục ngươi?”