3
Phó Ỷ không cho ta cơ hội, thì ta tự đi tìm cơ hội.
Ta đổi quan phục, mặc rực rỡ như bươm bướm bay thẳng đến Lầu Khinh Âm.
Tên con trai vô tích sự của thừa tướng đang chảy nước dãi ngắm mỹ nhân múa hát.
Chu Lâm nhìn thấy ta, liền túm lấy vạt áo ta:
“Tiểu lang quân từ đâu đến mà còn diễm lệ hơn cả nữ tử Lầu Khinh Âm vậy?”
Ta cười đến cong cả mắt, giơ tay tát cho hắn một cái:
“Diễm lệ nữa không?”
Chu Lâm ngơ ngác gật đầu.
Ta lại tát thêm một cái:
“Nói cám ơn.”
Cái tát này khiến Chu Lâm tỉnh hẳn, đỏ mắt muốn cho ta biết tay.
Đánh quan lại triều đình – phạt trượng một trăm, tù ba năm.
Ta kích động nhìn cú đấm hắn đang vung lên.
Nhưng cú đấm chưa rơi xuống người ta, mà lại đập thẳng lên xương chân mày của Phó Ỷ.
Ta: Ô hô!
Lần này có thể trực tiếp tru di tam tộc rồi!
Ta nhìn Phó Ỷ ôm đầu, hét to có người hành thích.
Nhưng mới hét được nửa câu đã bị Phó Ỷ bịt miệng, kéo lên lầu trốn.
Ta nhìn Chu Lâm và đám tay chân đang đuổi sát phía sau, hỏi Phó Ỷ một câu chí mạng:
“Chu Lâm chưa từng gặp bệ hạ sao?”
Phó Ỷ nói Chu Lâm chỉ là bạch thân, Chu tướng không cho con trai dính vào đảng phái.
Ta càng không hiểu:
“Vậy thì ngài lộ thân phận ra đi, cởi áo ngoài ra cho lộ lớp áo vàng bên trong ấy!”
Phó Ỷ không chịu, nói cởi đồ ở đây thấy kỳ kỳ.
Nhưng ta thấy bị một tên bạch thân rượt cho phải trốn vào tủ quần áo thì còn kỳ hơn.
Hai đứa ta trốn trong tủ được nửa nén hương thì bên ngoài vang lên tiếng thừa tướng.
“Thần đến chậm, xin bệ hạ thứ tội.”
Phó Ỷ với mắt tím bầm chui ra khỏi tủ, thừa tướng thì dẫn theo đứa con bị đánh đến sắp chết, vệ binh Vũ Lâm, phủ doãn… quỳ đầy đất.
Ta theo sau bước ra, mọi người liền bắn ánh mắt đầy bát quái tới.
Phó Ỷ mặt khô như tro nói: “Không có gì nghiêm trọng, ai về nhà nấy đi.”
Thừa tướng nhân lúc không ai chú ý, thấp giọng khen ta trèo nhanh.
“Lão phu khổ tâm nửa đời, cuối cùng lại để một kẻ dựa vào gia thế như ngươi trèo lên cao.”
Ta xua tay nói chuyện đó vẫn chưa đâu vào đâu:
“Nếu thừa tướng thật sự thông suốt rồi…”
“Chi bằng nghe ta một lời, tối nay về nhà, đốt lò than trong phòng cho rực lên, cửa sổ cửa chính đóng chặt vào.”
Ta nhón chân, ghé vào tai thừa tướng, thì thầm như ác quỷ rủ rê:
“Rồi ngủ một giấc thật ngon.”
Đáng giận!
Tối nay phải dọn sạch quỹ đen của cha ta!
Sao lại sinh ta thấp thế này, chẳng có chút khí thế gì!
Chu tướng cười lạnh nói dù hiện giờ ta là cận thần bên cạnh thiên tử, gió thổi biên cương cũng do ta điều khiển, thì cũng đừng hòng lay chuyển địa vị của lão.