10
Phó Ỷ đập bàn quyết đoán:
“Đều nghỉ ngơi đi, đừng để chưa bị thích khách giết đã kiệt sức mà chết trước.”
Phó Ỷ nói đúng. Ta nằm xuống là ngủ.
Tỉnh dậy, trong điện không một bóng người.
Tiểu nội thị rót trà cho ta nói: bệ hạ đang tắm rửa thay y phục ở hành cung.
Ta mệt rã rời thế này, còn hắn thì đi tắm thư giãn?
Không được, ta phải xem!
Nhờ mấy ngày gần đây cùng ăn cùng uống với Phó Ỷ, ta một đường thông suốt.
Phó Ỷ tắm rất nghiêm túc, còn ta thì nhìn còn nghiêm túc hơn cả hắn.
Vừa khéo thấy lúc hắn bước ra khỏi nước.
Chỉ một cái liếc, ta đã quay mặt đi:
“Xấu quá…”
Kệ hắn đang ngạc nhiên nhìn sang, ta không ngoái đầu, lao thẳng đến viện cha ta, nói với ông:
“Con không muốn có cái đó nữa.”
“Cái thứ đó xấu chết đi được.”
Cha ta phun ngụm trà thành cầu vồng:
“Sao con biết nó xấu?!!”
Ta buột miệng:
“Hôm nay con thấy của hoàng thượng rồi.”
Cha ta:
“Hả?”
“Ông tổ nhà con ơi! Ba đời nhà ta phen này xong rồi!”
Cha ta kẹp ta chạy thẳng đến điện Cần Chính, ép ta cùng quỳ ngoài điện cầu hoàng thượng mở lòng từ bi.
Ai ngờ câu đầu tiên Phó Ỷ nói khi tuyên triệu khiến cha ta chết đứng:
“Trẫm sớm đã biết khanh là nữ tử.”
Cha ta suýt nghẹn khí, hỏi:
“Bệ hạ biết từ bao giờ?”
Ta trước tiên khen ngợi sự anh minh thần võ của hoàng thượng, chủ yếu là vì lúc nhà ta mới vào kinh, hắn đã điều tra kỹ cả nhà ta.
Rồi ta nhấn mạnh lại lòng trung thành son sắt nhà ta.
Cha ta nghe mà mù mờ không hiểu.
Ta đành ôm trán thở dài:
“Đêm ở Lầu Khinh Âm ấy! Cái lần trốn trong tủ ấy! Trong tủ tối đen, không ai giám sát!”
Cha ta hỏi:
“Biết vậy, sao bệ hạ còn cho con thăng quan?”
Ta gật đầu chắc nịch:
“Vì con giỏi hơn mấy đứa có của kia mà.”
Phó Ỷ nói là do ta khôn lanh:
So về âm hiểm thì không ai sắc sảo bằng ta, mà so sắc sảo thì không ai âm hiểm như ta.
Quan trọng nhất: cả triều văn võ không ai mặt dày như ta.
Ta giơ ngón cái:
“Mắt nhìn như đuốc!”
Phó Ỷ lại sa sầm mặt:
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, ái khanh xem trẫm tắm xong liền bỏ chạy?”
11
Ta nói nếu bệ hạ thấy thiệt, có thể xem cha ta tắm.
Cha ta bảo làm thế không hay, rồi nhanh chóng… lăn khỏi điện Cần Chính.
Phó Ỷ nói sẽ cho ta xem thứ tốt hơn.
Ta:
“Không xem.”
Phó Ỷ mặt mũi chẳng còn gì để mất, lấy từ mật các ra một quyển sách đặt trước mặt ta.
Ta lật xem nửa đêm, đọc đi đọc lại.
Cho đến khi Phó Ỷ đem bữa khuya đến bên cạnh ta, ta mới ngẩng đầu hỏi:
“Bệ hạ, vị cao nhân viết sách ‘thuật trị quyền’ này là ai vậy?”
Người này tâm cơ sợ là còn cao hơn ta.
Nét bút thấm đẫm máu quyền lực, mỗi nét như muốn xuyên thủng mặt giấy.
Ta phải tìm cơ hội diệt người này.
Phó Ỷ rủ mắt xuống, giọng buồn bã:
“Quyển này là do tiên đế viết lúc lâm bệnh.”
Ta thu lại vài phần sát khí, hỏi tiếp:
“Bệ hạ, thần thật sự không phải huynh muội thất lạc của ngài chứ?”
Phó Ỷ bảo tiên đế chỉ sinh mỗi mình hắn.
Ta tiếc nuối cực kỳ.
Cổ họng Phó Ỷ khẽ động:
“Sau khi tiên đế mất, thừa tướng một tay che trời, người có thể dùng bên cạnh trẫm chẳng có mấy ai.”
“Trẫm muốn hoàn thành di nguyện của tiên đế, nhưng lực bất tòng tâm.”
Phó Ỷ cúi đầu, trông như pho tượng ngọc chìm trong ánh nến, từ bi không giấu nổi mệt mỏi.
Ta gật đầu thể hiện thông cảm:
“Thế nên bệ hạ giả bút tích tiên đế, muốn lợi dụng tâm lý ham công danh của thần đúng không?”
Phó Ỷ còn chưa kịp che giấu ánh sáng long lanh trong mắt thì ta đã nói tiếp:
“Trẫm không hiểu khanh nói gì.”
“Cha thần từng kể tính cách tiên đế, vậy mà trong quyển này lại không hề chửi thừa tướng lấy một câu!”
Cha ta từng nói là tiên đế dạy ông ấy học chữ.
Nhưng cha ta đến giờ vẫn viết ‘vạn thế thiên thu’ thành ‘vạn hồng thu cây’ cơ mà!
Sao tiên đế lại hóa thành người có học, mà không mang cha ta theo học cùng?!
Phó Ỷ chẳng qua thấy dạo này ở bên ta thì tiếng tăm hơi xấu, còn muốn đại cải cách, giữ thanh danh.
Nhưng đúng là thời điểm lý tưởng để ta thể hiện lòng bao dung độ lượng.
Ta ho khan vài tiếng:
“Thần hiểu bệ hạ không vừa lòng việc thừa tướng chuyên quyền độc đoán, giấu đầu hở đuôi.”
“Nếu bệ hạ muốn làm minh quân, thì nhà thần nguyện làm đao kiếm trong tay bệ hạ, phá vỡ cục diện hiện tại.”
Ta vừa dứt lời, đuôi mắt Phó Ỷ càng đỏ hơn.
Hừ, đẹp trai.
Đúng là quỷ kế của đàn ông!
Sắp tới chắc định nói cái gì như “chúng ta cùng chung hoạn nạn” đúng không?
Phó Ỷ liếc xuống đôi tay đang nắm chặt của ta:
“Ái khanh đang giẫm chân trẫm đấy.”
“Với lại, trẫm còn thấy khanh hôm nọ lén lấy thẻ miễn chết từ quốc khố.”