1
Cầm bữa sáng vừa bước vào công ty, tôi thấy mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét.
Chưa kịp phản ứng, bữa sáng trên tay bị chị Triệu giật lấy.
Chị ta xé túi giấy, lần lượt lôi từng món ra:
“Một quả trứng, một cốc đậu nành, bánh bao thì là bánh mùi hồi… đúng y như Nam Nam đã nói không sót một chút!”
Tôi nhìn họ tụm lại nghiên cứu bữa sáng của mình, còn tưởng họ đang cá cược xem tôi sẽ mua gì.
Tôi vừa mở miệng hỏi: “Các cô đang cá cược bữa sáng của tôi à…”
Bữa sáng bị chị Triệu ném phịch xuống đất, đậu nành văng tung tóe lên người tôi.
Cơn giận trong tôi bùng lên: “Cô làm gì thế, ném bữa sáng của tôi?”
Chị Triệu còn tỏ ra giận hơn, chỉ thẳng vào mũi tôi chửi văng: “Cô là đồ ngốc, cả nhà cô đều là đồ ngốc!”
“Chỉ vì lên làm quản lý thôi mà cô được phép khinh rẻ tôi sao? Cô là thứ gì chứ!”
“Quên rồi à, khi cô mới vô công ty ai là người chăm sóc cô? Lương tâm cô bị chó ăn rồi à?”
Tôi nghe những lời chửi mà như trời đất quay cuồng: “Cô nói gì cơ? Khi nào tôi khinh rẻ cô vậy?”
“Đừng giả ngây giả thơm nữa, Nam Nam đã kể tất cả suy nghĩ trong lòng cô cho tôi nghe rồi!”
Tôi nhìn cô thực tập mới vào, Thạch Nam Nam, cô ấy tiến tới với khuôn mặt ân hận:
“Xin lỗi chị Tiểu Tịch, em thật không thể chịu được vẻ hai mặt của chị, nên em đã nói cho chị Triệu biết suy nghĩ của chị về chị ấy.”
Tôi cười khảy vì tức giận: “Nam Nam, tôi khi nào nói xấu chị Triệu với cô? Tôi không nhớ.”
Nam Nam hất cô tự mãn: “Dù chị không nói ra, nhưng trong lòng chị đã nghĩ vậy rồi mà.”
“Chị Tiểu Tịch, em tình cờ phát hiện ra em có thể nghe được tiếng lòng chị. Em biết hết chị đang nghĩ gì.”
Tôi cạn lời: “Cô không thấy lời cô buồn cười lắm sao?”
“Chuyện phi lý thế này, mà mấy cô cũng tin sao?”
Đồng nghiệp khẽ lè lưỡi: “Lúc đầu chúng tôi cũng không tin, nhưng Nam Nam đoán đúng cả bữa sáng chị mua, không thiếu một thứ.”
“Ngoài việc cô ta nghe được tiếng lòng, giải thích thế nào đây?”
Tôi nhìn Nam Nam: “Vậy là để bày trò này, sáng nay cô bám theo tôi, cố ý xem tôi mua gì à?”
Lưu nhỏ lên tiếng: “Chị Tiểu Tịch, đừng tức đến nỗi cắn lộn nhé, sáng nay Nam Nam đi cùng em đến công ty, ai bám theo chị chứ?”
Nam Nam hất tay tự mãn: “Thôi đi, dù chị có làm chứng hộ em thì chị Tiểu Tịch cũng có thể nói là hai đứa chúng em câu kết với nhau.”
“Thế này nhé, chị xuống lầu mua một ly cà phê tùy thích đi, em sẽ nói được chị đã mua gì, thêm những gia vị gì.”
“Chị sẽ không dám chứ?”
Tôi quay ngoắt chạy xuống tiệm trà sữa dưới lầu, gọi một ly Americano, cho thêm trân châu, nhân khoai môn, đậu phộng vụn, nho khô — cầm ly quái dị ấy về công ty giữa ánh mắt ngạc nhiên của nhân viên quán.
Vừa thấy tôi, Nam Nam bật cười: “Chị Tiểu Tịch, chị mua hẳn một ly ẩm thực tăm tối nhỉ.”
“Americano với trân châu, khoai môn, đậu phộng vụn, nho khô, đúng không?”
Đồng nghiệp nhìn tờ biên nhận trên tay tôi, thấy mọi thứ trùng khớp.
“Thẩm Tiểu Tịch, chị còn gì để nói không?”
“Với cái kết hợp đó, nếu không phải vì có thể nghe được tiếng lòng chị, ai đoán được?”
Tôi ngơ ngác nhìn Nam Nam: “Nhân viên quán dưới lầu có quen với em à?”
Mọi người quay sang nhìn tôi đầy khinh bỉ: “Đừng cứng họng nữa, từ lúc chị bước ra cửa đến giờ Nam Nam không chạm điện thoại, cũng không nói chuyện với ai!”
“Không tin thì đi kiểm tra camera văn phòng đi.”
“Buồn cười thật, hóa ra tiếng lòng còn đen tối như vậy, đúng là kẻ nhỏ mọn!”
2
Tôi cởi áo khoác, kiểm tra từng chiếc cúc một cho kỹ.
Chẳng lẽ Thạch Nam Nam đã gắn camera giấu trong người tôi hay sao?
Thạch Nam Nam hất hàm tự mãn: “Chị Tiểu Tịch, đừng cố gắng nữa, em đã nói rồi mà, em có thể nghe được tiếng lòng của chị.”
“Nếu em xem qua camera thì sao biết được chị nghĩ gì về mọi người?” tôi phản bác.
“Xíu… em lại nghe thấy rồi…” cô ta lên giọng thì thầm.
“‘Đám người này có phải là mấy đứa ngốc không, Thạch Nam Nam nói gì cũng tin’.”
“‘Chết tiệt, phải nghĩ cách khiến đám khốn này tin tôi mới được!’”
“Chị Tiểu Tịch, nhìn bề ngoài chị văn minh thế, mà trong lòng bẩn thỉu ghê lắm.”
Các đồng nghiệp xung quanh liền quay sang nhìn tôi đầy thù hằn: “Chúng tôi đều là mấy đứa ngốc? Là lũ khốn nạn à?”
“Thẩm Tiểu Tịch, lần trước chị không kịp hoàn thành báo cáo, em phải tăng ca giúp chị, hóa ra trong lòng chị lại coi đó là bị lừa hả?”
Thạch Nam Nam tiếp tục: “Em nghe được, ‘Không phải chịu khinh rẻ à, tôi ép cô giúp à? Cô tự xung phong làm nô lệ, giờ lại trách tôi à’.”
“Chị Tiểu Tịch, chị độc ác quá rồi!”
Tôi tức đến run cả người: “Cô bịa bậy, trong lòng tôi chưa từng nghĩ như thế!”