1
Là một bác sĩ vừa được bổ nhiệm Phó trưởng khoa tại Trung tâm hỗ trợ sinh sản, công việc của tôi bận rộn và áp lực chồng chất.
Vì vậy khi chồng tôi – La Trường Hà – nhờ tôi khám cho mối tình đầu của anh ta, Mạc Huệ Tình, tôi chẳng thấy có gì đặc biệt, cứ coi như người quen nhờ vả.
Hôm ấy, y tá trực báo với tôi:
“Bác sĩ, chồng chị đến rồi, dẫn một người chưa đăng ký, xin thêm số khám.”
Tôi gật đầu cho họ vào.
Người bước vào trước là La Trường Hà. Anh ta hơi cúi người, hạ thấp dáng để hợp với chiều cao của Huệ Tình, vừa dìu vừa đỡ, thái độ che chở, đưa cô ta vào.
Tôi cau mày. Bệnh nhân hiếm muộn vốn dĩ đa phần không có triệu chứng rõ rệt, không cần làm ra vẻ yếu đuối như vậy.
Nhưng anh vẫn nửa dìu nửa đỡ để Huệ Tình ngồi xuống, còn mình thì đứng cạnh, hệt như vợ chồng đi khá/m tha/i.
Huệ Tình, tôi biết rõ. Cô ta là hàng xóm kiêm mối tình đầu của La Trường Hà, từng yêu đương nồng nhiệt một thời.
Còn tôi và La Trường Hà quen nhau từ đại học, tốt nghiệp thì yêu rồi kết hôn.
Giờ tôi ba mươi ba tuổi, con trai đã bảy tuổi. Mười năm trôi qua, tất cả đều phai nhạt, tôi vốn không để bụng chuyện cũ.
Chỉ có một điều, tôi lên tiếng nhắc nhở:
“Lần sau nếu đến, anh báo trước cho tôi một tiếng. Tôi nhờ y tá giữ số, đừng để thêm số ngang. Ngoài kia bệnh nhân xếp hàng, nhìn rất khó coi.”
Lông mày La Trường Hà nhíu chặt:
“Cứ như thể cô chưa từng nhận số ngoại giao vậy.”
Tôi cũng bốc hỏa:
“Anh là người nhà, càng phải ủng hộ công việc của tôi. Chỉ cần nói trước một câu, khó lắm sao? Tôi sẽ tự tay giúp anh đăng ký số.”
Huệ Tình ngượng ngùng liếc anh. Chỉ một cái nhìn, anh ta liền câm lặng.
Anh muốn cô ta yên ổn khám bệnh, nên dẹp luôn ý định cãi vã với tôi.
Tôi mở bệnh án. Huệ Tình đã làm nhiều xét nghiệm ở khoa phụ sản, nhưng sang trung tâm hỗ trợ sinh sản, nhiều hạng mục phải kiểm tra lại.
Vừa xem hồ sơ tôi vừa nói:
“Vấn đề lớn nhất là niêm mạc tử cung quá mỏng…”
Chưa kịp giải thích hết, La Trường Hà đã bật dậy gầm lên:
“Bạch Chi, cô có ý gì? Huệ Tình trong sạch, cô đang vu khống đấy à?”
Tôi thoáng sững người, rồi lạnh lùng đáp:
“Niêm mạc tử cung mỏng không có nghĩa từng nhiều lần ph/á tha/i. Mà ph/á tha/i cũng không phải chuyện mất mặt, đa phần là tha/i lư/u.”
Anh ta đỏ mắt, hơi thở dồn dập, mái tóc vốn chải gọn cũng rối tung.
Anh ta túm lấy áo blouse của tôi, hét lớn:
“Vậy tại sao những bác sĩ trước đây không nói như vậy?”
Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ coi anh ta là một người nhà bệnh nhân gây sự, theo phản xạ liền giải thích:
“Bác sĩ phụ sản thiên về điều trị chức năng, phạm vi rộng, bao gồm cả tha/i lư/u.
Còn chúng tôi chuyên về hiếm muộn. Anh nghĩ xem, ai mới chuyên nghiệp hơn?”
Tôi định nói tiếp: không tin tôi thì đừng đến tìm tôi.
Nhưng Huệ Tình khẽ kéo tay áo anh, ra hiệu bỏ qua.
Anh ta hừ lạnh, quay đầu đi, cố kìm nén cơn bốc đồng.
Tôi tiếp tục hỏi:
“Cả hai buồng trứng đều có nang. Xin hỏi hai người chung sống bao lâu mà chưa có thai? Tôi cần con số chính xác.”
Anh ta lại trừng mắt quát:
“Cô ấy vì không sinh được con mà ly hôn, cô không biết chắc? Sao lại cố tình đào bới?”
Tôi muốn cãi lý với anh, nhưng nghĩ ngoài kia còn bệnh nhân chờ, tôi không muốn vì chuyện riêng mà kéo dài.
Tôi ghi ý kiến của mình vào bệnh án, rồi hỏi thêm:
“Hai người có chấp nhận làm thụ tinh trong ống nghiệm không?”
Đối diện, cả hai đồng loạt biến sắc.
Tôi thở dài, đã đoán trước La Trường Hà sẽ nổi cơn, bèn nhanh tay nhấn chuột.
Loa ngoài vang lên, gọi bệnh nhân tiếp theo.
Một cô gái trẻ lon ton bước vào, ánh mắt trông mong, ngây thơ như chú thỏ con, đáng yêu hơn chồng tôi cả ngàn lần.
Tôi lạnh giọng bảo chồng:
“Trình độ tôi còn hạn chế, không chữa nổi ca bệnh khó thế này, anh tìm người giỏi hơn đi.”
Anh ta chẳng coi tôi ra gì, nhưng tôi vẫn đưa ra ý kiến chuyên môn đầy đủ.
Huệ Tình vốn thuộc diện bệnh nhân khó, tôi đề nghị chuyển viện cũng là để có trách nhiệm với cô ta.
La Trường Hà còn định lên tiếng, nhưng bị ánh mắt tôi chặn lại. Anh đành dìu Huệ Tình đứng dậy, lầm lũi bỏ đi.
Vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Tôi không tin, rời khỏi cô tôi lại không giải quyết nổi.”
Tôi nhếch môi cười lạnh. Với bệnh tình của Huệ Tình, cho dù chạy cả trăm ca cũng chưa chắc thành công.
Chỉ mong lúc thất bại, anh ta đừng vác mặt quay lại tìm tôi là được.
2
Theo lý mà nói, tôi và La Trường Hà vốn có quan hệ vợ chồng khá tốt…
Chỉ là hai năm nay, tôi bận, anh ta cũng bận, cả hai đều thực sự lơ là gia đình.
Vậy mà hôm nay, nhìn anh ta, tôi lại có cảm giác xa lạ như đang đối diện với một người dưng.
Nhưng tôi thật sự quá mệt mỏi. Ngoài hai ngày ngồi khám nhận bệnh nhân mới, thì mỗi sáng từ bảy giờ tôi đều phải siêu âm cho mấy chục bệnh nhân cũ, buổi chiều thì chọc hút trứng, phân tích phôi. Phần lớn đều là bệnh nhân làm thụ tinh trong ống nghiệm. Mỗi người, mỗi chu kỳ đều kéo dài nửa tháng. Người cũ “tốt nghiệp”, người mới lại vào, vòng lặp không ngừng nghỉ.
Vài ngày tới, tôi còn có một ca bệnh nan giải phải tiến hành lấy trứng. Đây là một thử thách đối với tôi, tôi muốn hoàn tất rồi sẽ ngồi xuống nói chuyện rõ ràng với La Trường Hà.
Buổi tối, tôi sang nhà mẹ ăn cơm, đón con trai rồi ngủ lại ở đó.
Con tôi từ nhỏ đã do mẹ chăm sóc, giờ đã đi học nhưng bà vẫn là người lo chính.
Tôi và La Trường Hà từng bàn bạc, phải cố gắng giảm bớt gánh nặng cho bà, rảnh thì trông con nhiều hơn để bà nghỉ ngơi.
Thế nhưng đã lâu rồi La Trường Hà chẳng buồn đến thăm con. Chuyện này rất bất thường.
Sau những gì xảy ra hôm nay, tôi biết anh ta có vấn đề, nhưng lúc này tôi không còn sức để lo cho anh ta.
Công việc của tôi đã vắt kiệt đến vậy, nếu anh ta hoàn toàn không quan tâm gia đình, hoặc thậm chí có người khác bên ngoài… tôi không dám nghĩ đến sau này sẽ ra sao.
Việc học của con không thể cứ dựa hết vào ông bà. Khi con càng lớn, bài vở càng khó, sức bà dần bất lực.
Người đến tuổi trung niên, sự nghiệp coi như thành công, vậy mà cảm giác lại ngộp thở đến mức không thở nổi.
Tôi khẽ thở dài.
Tôi đã mệt đến thế, tại sao La Trường Hà không thể san sẻ, ngược lại còn trở thành gánh nặng của gia đình?
Tôi thật sự muốn hỏi anh ta câu đó.
3
Sáng hôm sau, phòng khám lại đông nghịt, một ngày chiến đấu mới bắt đầu.
Tôi thuần thục siêu âm cho từng bệnh nhân. Với người đang trong chu kỳ IVF, việc theo dõi siêu âm mỗi ngày là cực kỳ quan trọng.
Làm được nửa chừng, y tá trưởng vội vã chạy vào, tôi lập tức biết là có chuyện chẳng lành.
Cô ấy ghé sát tai tôi, thì thầm:
“Bác sĩ Bạch, chồng chị lại đến. Lần này còn mượn danh chị để nhờ vả, vòng vo một hồi, cuối cùng lại ép bác sĩ Trịnh thêm số cho bạn anh ta.
Không biết sao lại cãi nhau ầm ĩ, chị mau đi xem đi.”
Tôi kinh hoàng tột độ. Nhìn hàng dài bệnh nhân phía sau, tôi buộc phải theo y tá trưởng rời đi.
Từ xa, tôi đã thấy trước phòng chụp tử cung – vòi trứng tụ tập một đám người.
Tách đám đông ra, tôi thấy La Trường Hà đang kích động chìa một tờ kết quả cho kỹ thuật viên, giọng gào thét:
“Tôi nói cho cô biết, vợ tôi là bác sĩ trưởng ở bệnh viện này, cô xem thái độ các người đối với tôi thế nào?
Cái báo cáo này viết gì đây? ‘Vòi trứng thông nhưng không hoàn toàn thông’? Vậy rốt cuộc là thông hay không thông?
Các người làm việc kiểu qua loa thế này à?”
Kỹ thuật viên nhỏ giọng đáp:
“Chúng tôi làm theo quy trình chuẩn, ai đến cũng thế.”
Trên mặt cô ta viết rõ sự khinh thường.